Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.

khích nhìn hắn: "Đại nhân đoán không sai, nam nhân của ta, đương nhiên cũng không phải để người khác đụng vào!"
Hắn kinh ngạc mở to mắt, đôi mắt như bảo thạch kia nở rộ ánh sáng ngạc nhiên khó hiểu, ngay sau đó hắn cười nhẹ một tiếng, cúi người nhẹ lướt qua đôi môi của nàng, luôn miệng cười nói: "Tuy là có bá đạo một chút, nhưng ta cũng thích."
Mặt nàng đỏ tới mang tai xoay mặt qua bên, tình cảnh mới vừa rồi như đèn kéo quân thoáng qua ở trước mặt. Chiêu Dương một thân đỏ tươi, con ngươi như lửa đốt, không khỏi suy nghĩ, trong lòng hắn có nàng, vì sao không đi hỏi cưới đi. Nếu như trong lòng hắn không có nàng, vì sao còn đem ngọc để lại trên gối...
Gia tộc Hà Hoàng hậu thế lớn, cưới Chiêu Dương chính là một đám cưới gia tộc. Thần tử có chút khôn ngoan, cũng sẽ không bỏ qua Chiêu Dương mà chọn nàng. Trong lòng lạnh dần, đọng lại trong lồng ngực không thở nổi, hắn đối với nàng, là thật hay là đùa bỡn? Không khỏi lạnh lùng trào phúng: "Đại nhân không phải là muốn đi Cố phủ cầu hôn sao, ta vẫn chờ Đại nhân."
Hách Liên Du nghe nàng nhắc lại việc xưa, chỉ nặng nề nhéo gò má nàng, mơ hồ cắn răng: "Nàng lại to mồm."
Nàng tránh né ra, trong lòng ngàn vạn thanh âm hô hào, muốn biết đáp án, nào sợ cho nàng một lời giải thích, biết rõ không thể hỏi, cuối cùng không nhịn được mở miệng, thầm hít một hơi, cúi mắt nói: "Lâm Quan vẫn muốn hỏi Đại nhân, Đại nhân đã sớm nhận ra ta, vì sao làm như không biết. Nếu biết ta tự mình xuất cung, vì sao không hỏi ta làm sao ra được?"
Nàng bỗng nhiên ngước mắt, một đôi con ngươi trong trẻo lạnh lùng như trăng, bình tĩnh nhìn hắn.
Không khí trở nên trầm mặc, rõ ràng chỉ một lát, lại cảm giác như đã qua ngàn năm.
Đập vào mắt là thường phục màu lam của hắn, bốn đám mây thêu trên vạt áo, chỉ ngửi thấy hương bạc hà trong trẻo lạnh lùng trong tay áo hắn. Hắn cau mày nhìn nàng, ánh mắt sáng tối, nàng tựa như chậm rãi chìm xuống đáy biển. Nàng đợi không được câu trả lời của hắn, lại sợ đáp án của hắn, chung quy gần hương sợ tình. Ngón giữa miết lên miếng ngọc trong tay áo, giữ đã lâu, cảm thấy ngọc kia như thành một phần thân thể, dứt bỏ hết sức khó khăn. Hồi lâu cũng cười, vươn tay ra: "Đại nhân trước khi đi đã quên cái này."
Miếng ngọc sáng trắng trong kia, nổi bật trên lòng bàn tay như ngọc của nàng, lại khó phân biệt màu sắc. Nhưng sự xinh đẹp này, lại tựa như lưỡi đao, từng nhát cắt vào gương mặt của hắn. Sắc mặt Hách Liên Du âm trầm, nheo mắt trầm trầm nhìn nàng: "Nàng lại cho là ta quên?"
Nàng mỉm cười kéo áo hắn, nhẹ nhàng nhét vào, nói: "Đại nhân nhận đi, nếu đổi lại là người khác, chỉ sợ không thể dễ dàng vật về nguyên chủ như vậy." Không dám nhìn vẻ mặt hắn, nàng đã rời đi không quay đầu lại.
Trời cuối thu khí sảng, gió đã lạnh tận xương tủy, khung cửa sổ trong thư phòng mở rộng ra. Những cây bạch quả[1'> trong vườn vàng óng ánh, cành cây hạ thấp xao động trước cửa sổ. Bên này người quản lý đang mắng hoa tượng (người trông vườn) như tát nước, khiến hoa tượng kia cúi đầu không dám cử động, chờ quản gia trút giận xong, mới ủy ủy khuất khuất mở miệng: "Đó là hoa trâm cúc[2'> mới trồng ngày hôm trước, lại chưa héo, nhổ bỏ không phải là đáng tiếc sao."
Lửa giận của quản gia lại bùng lên, trút thẳng xuống đầu: "Bảo ngươi nhổ thì ngươi cứ nhổ đi, Đại nhân nói nhìn thấy ghét, ta có cách gì." Hoa tượng rụt đầu vội đi, trước khi đi không quên lầm bầm: "Đại nhân đây là thế nào, trở lại cũng chưa có sắc mặt tốt, đáng tiếc cúc mới đầy sân kia."
Người làm trong phủ cảm thấy trời u ám, mọi người nín thở giấu khí, đi bộ rón ra rón rén, chỉ sợ không cẩn thận lại bị bắt được lỗi.
Ánh sáng xanh đậm lọt vào thư phòng, che cả thân hình Hách Liên Du vào trong bóng tối. Thanh Thuỵ kêu một tiếng: "Điện hạ?"
Hách Liên Du cau mày "uh" một tiếng, quay mặt lại liền thấy Thanh Thuỵ đang chờ chỉ thị của hắn, không yên lòng mở miệng: "Ngươi mới vừa nói cái gì?" Thanh Thuỵ ngẩn ra, chỉ đành phải lặp lại một lần, đại khái là một vụ án giết người, cần phải rời kinh mấy ngày, hắn nhàn nhạt gật đầu: "Cũng được."
Thanh Thuỵ lại nói: "Vương Phi gửi thư đến."
Sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc: "Trình lên đây." Thanh Thuỵ trình lên bằng hai tay. Hắn dựa vào ánh sáng từ ngoài cửa sổ, ánh sáng trắng chiếu sáng hơn phân nửa gò má hắn. Tưởng là một ít lời hỏi han ân cần, sắc mặt hắn hơi ấm, xem hết thư, cuối cùng cũng cười lạnh. Nhẹ nhàng gấp nhét vào trong phong thư. Thanh Thuỵ cúi đầu đứng ở một bên, chỉ nghe Hách Liên Du không chút để ý mở miệng: "Lão Nhị muốn tới đây."
Thanh Thuỵ kinh ngạc nói: "Nhị Điện hạ? Lại không có hẹn gặp, hắn bí mật đi trước, không sợ để cho đương kim Thánh thượng nghi ngờ sao, sẽ khiến Điện hạ càng khó hành động." 
Hách Liên Du cũng không nói chuyện, trong mắt toát ra sự lạnh lẽo, đúng lúc đó có một làn gió mát ùa vào bên trong phòng, thấm đến tận xương. Đỗ Minh chẳng biết đã tựa cửa từ lúc nào, thanh âm chói tai: "Hắn sẽ không quan tâm lão đại khó xử hay không." Con ngươi hắn đảo cực nhanh, cười hắc hắc nói: "Nhị hoàng tử nổi danh háo sắc, chắ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t