Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.
c là đã nghe được tiếng đồn về sắc đẹp của Chiêu Dương Công chúa, nên len lén chạy tới cũng nên."
Thanh âm Hách Liên Du thường thường: "Ngươi quan sát chặt chẽ cho ta, vừa vào biên giới sẽ có ngoại thần tiếp đãi ngay lập tức, cũng không được để hắn làm loạn ở chỗ này."
Đỗ Minh cười nhìn có chút hả hê: "Lá gan hắn cũng lớn, biết rõ lão Đại ở chỗ này, còn dám lén chạy tới..." Thanh Thuỵ nói: "Tuy là cơ hội tốt vô cùng, nhưng lại cũng không thể động đến hắn ở chỗ này, ngược lại còn phải che chở hắn, nghĩ đến điểm này, Đại vương mới yên tâm để cho hắn tới đây."
...
Mùa thu lá rụng như tuổi xế chiều của người già, khẽ run rẩy trên cành giây lát, cuối cùng cũng lượn vòng rơi xuống. Thượng Quan Mạn nâng bàn tay trắng nõn lên, lá rụng không tiếng động rơi vào lòng bàn tay trắng muốt, như cánh bướm khô héo, nhìn làm cho lòng người chua xót.
La cô kêu mấy tiếng không thấy nàng đáp, vỗ nhè nhẹ đầu vai nàng, thân thể nàng run lên, theo bản năng nắm chặt bàn tay lại. Chỉ nghe thanh âm lá bể, xoay mặt lại bỗng thấy vẻ mặt lo lắng của La cô: "Điện hạ lẩm bẩm cái gì với lá cây vậy, gọi mấy tiếng cũng không nghe thấy."
Nàng cong môi cười nói: "Chuyện gì?"
Thần sắc La cô tựa như vừa mừng vừa lo: "Hôm nay mới có tin tức, Ngô Tiệp Dư có tin vui."
Thượng Quan Mạn chậm buông tay, lá khô vỡ vụn, theo gió rơi xuống đất, không còn hình dáng cũ, nàng lãnh đạm: "Đối với Ngô Tiệp Dư mà nói không phải là chuyện tốt, đối với chúng ta, cũng là một chuyện tốt."
Trên mặt La cô nhìn không ra vui buồn: "Mấy ngày nay ánh mắt Thánh thượng chỉ sợ đều ở chỗ Ngô Tiệp Dư, Thù Ly cung, lại trở nên vắng lạnh hẳn."
Dùng xong bữa tối, đèn cung đình đốt sáng bốn góc viện, trên mặt gạch khắc hoa văn ánh lên màu vàng. Nàng ở trong chánh điện nói chuyện với Cố Sung Viện, liền nghe Thù Nhi nói: "Nô tỳ tham kiến Thái Tử Phi, Diệu Dương Điện hạ."
Thanh âm Thái Tử Phi như gần như xa truyền tới trong tai, mang theo vài phần chát chúa: "Điện hạ các ngươi có ở đây không?" Thù Nhi đáp: "Ở trong phòng Sung Viện." Lời còn chưa dứt, Diệu Dương đã kéo váy chạy như bay vào phòng: "Lâm Quan tỷ tỷ!"
La cô vội vàng quát lớn: "Điện hạ nhỏ giọng chút, chớ quấy rầy Sung Viện." Diệu Dương le lưỡi, nheo mắt cười nói với Cố Sung Viện: "Diệu nhi nghe nói chuyện vui có thể xung hỉ, bệnh của Sung Viện nhất định sẽ rất nhanh khá hơn." Cố Sung Viện nửa tựa tại trên giường, lại cười nói: "Điện hạ chúc lành."
Diệu Dương Đế Cơ này miệng lưỡi vụng về, phi tử khác có thai, Cố Sung Viện cũng là phi tần sao có thể vui mừng đây. Vội vàng kéo nàng đến điện bên, mới vừa ngồi trên giường la hán, cặp mắt Diệu Dương lóe sáng nhào tới: "Lâm Quan tỷ tỷ, muội có đệ đệ!" Trái tim Thượng Quan Mạn trầm xuống, nhẹ nhàng búng trán nàng: "Muội sao biết là đệ đệ, nếu là muội muội không phải là tốt hơn sao." Đang lúc nói chuyện Thái Tử Phi đã thấy Cố Sung Viện nhẹ nhàng vào điện. Hai người nhìn thẳng vào mắt, thấy vẻ thương hại trong mắt đối phương, đều quay đầu đi chỗ khác. Thái Tử Phi ngồi dối diện Thượng Quan Mạn, Diệu Dương nhảy cẫng nói: "Mọi người đều nói là đệ đệ mà, mẫu thân cũng nói là thích có đệ đệ. "Thượng Quan Mạn nghe vậy cau mày, Ngô Tiệp Dư này cố tình lại chọn lúc này dốc toàn lực, sinh một hoàng tử tất nhiên là bảo đảm. Nhưng trong mắt Hà Hoàng hậu chịu không được nửa hạt cát, nếu sinh ra nàng có lợi thế gì giữ được đứa nhỏ này.
Thái Tử Phi đột nhiên ôn nhu mở miệng: "Phụ hoàng già còn có con, thích vô cùng đây." Nàng nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Thượng Quan Mạn, Thượng Quan Mạn cười nói: "Chỉ hy vọng như thế."
Thù Nhi dâng trà lên bàn, lại lui ra không tiếng động. Diệu Dương không biết hai người ý gì, một đôi mắt nhìn qua nhìn lại ở giữa hai người, vẻ mặt hồn nhiên: "Lâm Quan tỷ tỷ, hoàng tẩu, muội có đệ đệ, các người sao lại không vui vậy?"
Thái Tử Phi vội cười: "Sao có thể không vui, vui lắm, chẳng qua là vui mừng nhưng cũng cần chững chạc chút. Muội là một Đế Cơ không lấy chồng, suốt ngày điên khùng chạy rông là không tốt." Diệu Dương nghe Thái Tử Phi giảng dạy, "Ai ai" mấy tiếng nghiêng đầu ôm hai đầu gối Thượng Quan Mạn không buông. Thái Tử Phi không thể làm gì, tức cười nói: "Nha đầu này!"
Thượng Quan Mạn ôm hai vai Diệu Dương, mỉm cười nói: "Vẫn là một đứa nhỏ chưa cập kê, kệ nàng đi." Diệu Dương vội nói: "Vẫn là Lâm Quan tỷ tỷ tốt"
Thái Tử Phi đột nhiên thở dài thật thấp, giọng nói trở nên mềm lại: "Thái tử Điện hạ... Hắn vốn không để cho ta nói, bảo ta tới thăm thập nhị muội. Cố Sung Viện tuy bệnh, nhưng tinh thần vẫn tốt, khuyên muội an tâm." Nghe nàng nhắc tới thái tử, trước mắt Thượng Quan Mạn bỗng nhiên hiện ra cảnh trong bình phong kia. Thái Tử Phi thấy thần sắc nàng hơi trầm, chỉ cho là nàng nhớ tới sự lạnh nhạt lần thưởng cúc, ôn nhu nói: "Thập nhị muội, hôm đó Điện hạ tâm tình không tốt nên hơi nóng giận, muội ngàn vạn đừng để ở trong lòng."
Thượng Quan Mạn mới ngạc nhiên hồi hồn, nhẹ nhàng cười nói: "Hoàng tẩu, đây là chuyện huynh muội trong nhà, thỉnh thoảng gây gổ cũng là bình thường."
Nghe nàng nói như vậy, Thái