Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
ũng thật tức giận: "Ta tới xem thử Tam ca hồ đồ đến cỡ nào."
Thái tử nghe nàng cũng là vì Huyên cô nương mà tới, không khỏi lạnh mặt: "Cô không cần muội tới dạy dỗ." Nói đến đây, bỗng tức giận: "Vợ của cô ân cần dạy bảo đối với cô không sao, muội cũng tới dạy dỗ cô, muội xem muội là cái gì của cô, chẳng qua cũng chỉ là một muội muội cùng cha khác mẹ" nói đến đây hắn kích động, cặp mắt hằn đỏ lên: "Cô thà rằng không có muội muội như muội!"
Thượng Quan Mạn nhất thời đứng sững tại chỗ.
Thái tử thở hồng hộc, tự biết lỡ lời, đã không kịp vãn hồi, chỉ nghe Thượng Quan Mạn cười lạnh: "Thái tử Điện hạ nói rất đúng, Lâm Quan chẳng qua là một Đế Cơ không đáng để mắt tới, có tư cách gì nói chuyện với thái tử Điện hạ." Ném xuống câu này, liền lạnh mặt bước nhanh ra khỏi phủ thái tử.
Thù Nhi mặc dù không biết chuyện gì bên trong phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng vỡ, sợ hết hồn hết vía, lại thấy Thượng Quan Mạn mặt như phủ băng đi ra ngoài, vội kêu lên: "Điện hạ." Nàng cũng không để ý, bước nhanh phía trước, tỳ nữ dẫn đường kia lo sợ đi theo: "Điện hạ?"
Trong lòng nàng hơi nguôi giận, cuối cùng cho Thái Tử Phi một câu trả lời. Lầu các màu đỏ nối liền hành lang chín khúc, Thái Tử Phi khoanh tay lẳng lặng đứng ở cuối hành lang. Thấy Thượng Quan Mạn mặt lạnh ra ngoài, biết rằng khuyên nhủ không có kết quả, cũng chỉ cười nhạt.
Thượng Quan Mạn khe khẽ thở dài: "Chuyển lời đến Thái Tử Phi cho ta, xin lỗi đã phụ sự kỳ vọng của nàng." Thị nữ kia vội đáp lời. Thượng Quan Mạn muốn nói lại thôi, chỉ cảm thấy không biết nên nói gì, cuối cùng lại thở dài.
Mới vừa ngủ lại bị một hồi tiếng gõ cửa dồn dập ầm ỹ. Thù Nhi đốt đèn, đứng ở một bên gọi vào: "Điện hạ." Nàng vén chăn xuống giường, hỏi: "Chuyện gì?"
Nghe giọng nói của nàng hốt hoảng, huyệt thái dương của Thượng Quan Mạn nhất thời thình thịch nhảy không ngừng, vội mang giày đi ra ngoài, mở cửa lại thấy Thù Nhi nghiêm mặt đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy nàng, vội kêu một tiếng: "Chủ tử!"
Nàng đột nhiên tỉnh táo lại, như là lúc tuyệt vọng trở nên bình tĩnh, chậm rãi xoay người ngồi vào ghế chủ tọa ở phòng ngoại, chỉ cảm thấy tim đập thật mạnh không thể kìm giữ được, một hồi lâu nàng mới nói: "Từ từ nói."
Thù Nhi khom người nhẹ nói mấy tiếng bên tai nàng, thân thể nàng thoáng choáng, sắc mặt cũng trắng đi, chỉ nói: "Sáng sớm nay ta đã lo lắng Tam ca gặp chuyện không may, không ngờ..."
Thù Nhi nhẹ giọng nói: "Thái Tử Phi cho người đến, muốn cùng Công chúa thương thảo một đối sách."
Thấy nàng chỉ ngồi ở chỗ đó không nói lời nào, liền nói: "Cũng đã báo lên rồi, còn có thể có đối sách gì." Bên trong phòng chỉ đốt một ngọn nến đỏ, vầng sáng u ám ảm đạm. Phía sau là cửa cách màu đỏ khắc hoa rậm rạp, trên đất là một đội lô đồng lớn, yếu ớt nhả khói. Phía sau đen ngòm nhìn không rõ, cảm giác bên trong phòng tĩnh mịch. Thù Nhi chẳng biết tại sao liền thấy sợ lên, chỉ nghe nàng nhẹ giọng nói: "Chúng ta đi Càn Khôn điện."
"Rầm" một tiếng vang lên, chỉ thấy mảnh ngọc loang lổ trên đất, đèn cung đình phản chiếu ánh xanh sắc bén nhàn nhạt, nội thị không dám thở mạnh, đồng loạt quỳ xuống. Hoàng đế thói quen xoay nhẫn ngọc xanh đeo trên ngón tay cái, mới phát giác vừa rồi đã bị hắn ném xuống đất trong cơn tức giận, lúc này càng giận không có chỗ trút, cắn răng căm hận nói: "Đánh cho trẫm, đánh thật mạnh vào!"
Tiếng quất sắc bén chói tai vang lên tiếp theo, lại không nghe người bị đánh rên nhẹ một tiếng, trên mặt Hoàng đế càng lúc càng khó coi, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào rất nhỏ, liền cất giọng nói: "Người nào ở bên ngoài?"
Lập tức liền có người đi vào đáp lời, giọng nói càng thêm cẩn thận cung kính, chỉ sợ ra một chút không may: "Hồi hoàng thượng, Lâm Quan Công chúa cầu kiến."
Hoàng đế nghe vậy không khỏi cau mày, như nhớ không ra rốt cuộc là ai, nói: "Không gặp." Lại chợt thấy thần sắc mặt thái tử buông lỏng, chuyển ý nói: "Tuyên."
Cửa cung "Ken két" mở ra, rồi trầm nặng đóng lại. Nàng đi vào điện, vòng qua đồ trang trí chạm khắc ngà voi, trước mắt mới rộng mở trong sáng. Mơ hồ chỉ thấy Hoàng đế mặc một bộ yến cư phục[1'> màu vàng sáng, sắc mặt không thay đổi ngồi ở trên ghế. Bên cạnh một người bị bốn nội thị ghì lại, không thể động đậy, lòng chợt trĩu xuống. Không dám nhìn nữa, quỳ xuống đất, hành đại lễ.
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng, phụ hoàng vạn cát."
Hoàng đế sắc mặt vẫn khó chịu không nhìn nàng, bưng ly trà nhỏ trên bàn, nói đầy ẩn ý: "Nói đi. Đêm hôm khuya khoắt tới gặp trẫm là vì chuyện gì?" Nói xong, vẫn điềm nhiên cúi đầu thưởng thức trà.
Nàng quỳ trên mặt đất, tình hình trong điện càng quan sát rõ ràng. Người kia quỳ thẳng tắp trên mặt đất ngay bên cạnh, đầu tóc lệch lạc, áo bào đỏ trên người đã sớm nhàu nát. Chỉ thấy trên lưng vết lằn chằng chịt, mơ hồ có vệt máu thấm lên, ngưng tụ thành bầm màu nâu. Chắc là đã biết nàng đi vào, nhưng cũng không quay đầu lại nhìn nàng.
Nghe được Hoàng đế đặt câu hỏi, nàng vội cúi người, nói: "Nhi thần nghe nói phụ hoàng chưa ngủ, nên nấu canh ấm để cho phụ hoàng giữ ấm thân thể."