Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.

ạnh Lợi ngước nhìn Tiểu Thất chỉ đứng cách mình một bước chân, trên mặt chẳng biểu hiện một chút thương hại nào thì vô cùng phẫn uất. Anh không đỡ được cô thì đã đành, rõ ràng là đã đỡ được cô, vậy mà anh chẳng nói chẳng rằng, vô duyên vô cớ lùi ngay người lại, cứ làm như thể cô mắc bệnh truyền nhiễm khủng khiếp nào vậy, thật là quá đáng!
Cô phẫn nộ nhìn chằm chằm vào đôi dép lê trước mặt rồi lại ngước lên nhìn Tiểu Thất, tức giận nói: "Anh đỡ tôi một chút không được à?"
Khuôn mặt Tiểu Thất vẫn rất bình thản, không hề tỏ vẻ biết lỗi, chỉ lãnh đạm đáp: "Tuân theo đúng quy định của công ty, ngoại trừ tấm thảm dưới chân, tôi không được phép động vào bất cứ đồ vật gì trong căn phòng này. Nếu Trần tiểu thư bị bệnh về xương cốt thì phiền cô đi khám bác sĩ, như thế sẽ tốt hơn".
Đồ vật? Không ngờ anh ta dám coi cô chỉ là đồ vật, còn bị bệnh về xương cốt?
"Tôi là người chứ không phải đồ vật, hơn nữa, tôi cũng không bị bệnh xương cốt gì cả". Trần Mạnh Lợi vừa mở miệng liền cảm thấy hình như mình đã nói sai nên cố gắng đứng dậy, nói tiếp: "Tôi không phải thứ đồ vật mà anh không được phép động vào."
Tiểu Thất nhíu mày, nghi hoặc hỏi lại: "Rốt cuộc cô muốn biểu đạt mình là đồ vật hay không phải là đồ vật?"
"Á!!!". Trần Mạnh Lợi tức điên người, hét lớn: "Người phụ trách của anh đâu? Tôi muốn kiến nghị, tôi muốn kiến nghị!"
Vừa nghe thấy tiếng hét Hàn Tú vội vàng chạy tới phòng làm việc của Trần Mạnh Lợi. Trong lòng cô không ngừng lo lắng. Quả nhiên không thể để tên đàn ông đó ở lại đó một mình. Bây giờ thì phiền phức rồi!
Lúc chuẩn bị bước vào phòng làm việc, Hàn Tú chợt nghe thấy giọng nói thản nhiên của Tiểu Thất: "Nếu muốn người khác tôn trọng mình thì trước tiên, mình phải biết tự trọng đã". Cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đang định mắng cho anh một trận thì bao nhiêu từ ngữ bỗng biến đi đâu hết.
"Nếu muốn người khác tôn trọng mình thì trước tiên, mình phải biết tự trọng đã". Câu nói này vô cùng thích hợp với loại thiên kim tiểu thư ngạo mạn, khinh người như Trần Mạnh Lợi. Cô biết rằng mình không thể quy kết mọi tội lỗi vào Tiểu Thất được. Tuy đầu óc Tiểu Thất có chút vấn đề, nhưng sau một tuần tiếp xúc với anh, cô đã hiểu ra rằng khi nói hay làm bất cứ chuyện gì, anh nhất định đều có lí do riêng của mình.
Cô hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng. Cô nhìn thấy Tiểu Thất đang thu dây điện của máy làm vệ sinh lại, vẻ mặt bình tĩnh, không hề có một biểu hiện nào tố cáo rằng anh vừa gây họa; còn Trần Mạnh Lợi thì đang khoanh tay, nhìn chằm chằm vào Tiểu Thất, khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp giờ bị biến dạng vì quá tức giận.
Hàn Tú gõ cửa, nở nụ cười lịch sự, nhẹ nhàng nói: "Xin chào, Trần tiểu thư, tôi là Hàn Tú người phụ trách của công ty vệ sinh Đại Chúng. Xin hỏi, cô không hài lòng về dịch vụ của chúng tôi sao?"
"Hàn Tú?". Trần Mạnh Lợi hướng đôi mắt căm giận sang Hàn Tú. Cái tên này sao nghe quen thuộc thế nhỉ? Gạt mối thắc mắc sang một bên, Mạnh Lợi lên tiếng: "Cô là người phụ trách của công ty vệ sinh Đại Chúng à?"
"Đúng. Xin hỏi, Trần tiểu thư có gì không hài lòng về dịch vụ của chúng tôi vậy?". Hàn Tú nhắc lại, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Trần Mạnh Lợi hếch cao cằm, đưa mắt xuống nhìn Hàn Tú, lạnh lùng nói: "Tôi không biết công ty cô đào tạo nhân viên kiểu gì nữa. Người tháng trước sang đây lật tung hết đồ đạc trên bàn làm việc của tôi lên, còn người lần này thì...". Trần Mạnh Lợi chỉ ngón tay sơn móng màu xanh lá cây về phía Tiểu Thất: "... thái độ phục vụ vô cùng đáng ghét, anh ta không ngừng châm chọc tôi. Làm gì có người nào lại đối xử với khách hàng của mình như thế chứ? Công ty cô không tuyển được người có phẩm chất tốt hơn sao? Nếu không trả lương cao cho nhân viên nên chỉ có thể mời những người kém cỏi như vậy về làm việc thì tôi thấy, công ty cô đóng cửa được rồi đấy!"
Nghe cô ta nói thế, Hàn Tú không những không tức giận mà còn cười tươi hơn. Lúc này, cô đã hiểu vì sao toàn bộ nhân viên trong công ty không một ai chịu đến đây làm việc. Người phụ nữ này đúng là độc nhất vô nhị!
Cô bước về phía Tiểu Thất, ra hiệu cho anh mang máy móc ra ngoài rồi nhìn thẳng Trần Mạnh Lợi, bình tĩnh nói: "Thì ra là Trần tiểu thư không hài lòng về phẩm chất của nhân viên công ty chúng tôi. Thực lòng, tôi không hiểu họ phải có những phẩm chất như thế nào mới đáp ứng được tiêu chuẩn của Trần tiểu thư nữa. Nếu có một người thường xuyên không cẩn thận, để quên chiếc đồng hồ Omega của mình trên xe ô tô rồi dùng lời lẽ khắc nghiệt để buộc tội ăn cắp cho nhân viên hoặc một người đi đường nào đó, lại còn xúc phạm danh dự của họ thì không hiểu người này thuộc dạng phẩm chất cao hay thấp nhỉ?"
Lời nói của Hàn Tú vừa dứt, sắc mặt của Trần Mạnh Lợi hết xanh rồi lại đỏ.
Vào ngày này tháng trước, khi nhân vên vệ sinh lau dọn xong phòng làm việc của cô thì Mạnh Lợi không thấy chiếc đồng hồ Omega của mình đâu. Ngày hôm đó, tâm trạng của cô vốn không được tốt, chuyện chiếc đồng hồ mất tích như giọt nước làm tràn ly. Bản thân cô cũng không nhớ là mình để nó ở chỗ nào nữa, ai ngờ Trần Mạnh


XtGem Forum catalog