XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.

nói chuyện với chủ tịch Trần sau". Hàn Tú rút đơn xác nhận ra.
A May vội bảo: "Giám đốc Hàn à, cô nghe tôi nói này, đại tiểu thư đã hét như sư tử Hà Đông và trực tiếp chỉ thị cho tôi, thế thì làm sao tôi có gan để kí đơn xác nhận cho cô chứ!. Tôi thật sự khâm phục cô đấy, đã cãi tay đôi lại còn dám gạt đại tiểu thư nữa. Rõ ràng là chi phí quý nào trả quý ấy, vậy mà cô dám nói rằng từ quý trước đã trả trước tiền của quý này. Cô rắp tâm hại chúng tôi phải nằm nhà, gặm chân gặm tay mình mà chết dần chết mòn hay sao?"
"Đó chỉ là giải pháp tình thế thôi". Người xưa có câu "Binh bất yếm trá", Hàn Tú cau mày nhăn nhó. Lẽ nào tiền vệ sinh một quý, người phụ nữ ấy cũng muốn ăn quỵt? Cô hỏi tiếp: "Chủ tịch Trần không có ở đây sao?"
"Chủ tịch Trần đi Hồng Kông rồi, tuần sau mới về. Tôi không dám kí đơn này đâu."
"A May à, có nhiều việc không thể đổ hết lỗi lầm lên đầu chúng tôi được. Lần trước, dì Cao bên công ty chúng tôi đã bị đại tiểu thư của các cô lột hết quần áo ra khám, như vậy là công bằng sao? Tôi có nên tố cáo cô ta tội vu oan, xúc phạm nhân phẩm và danh dự của nhân viên công ty Đại Chúng hay không? Tuy chúng tôi chỉ là người quét dọn, làm vệ sinh, phải lao động bằng tay chân, đổ mồ hôi nước mắt để lấy miếng cơm, nhưng chúng tôi không bao giờ bán đi lòng tự tôn, để cho người ta mặc sức chà đạp. Cô nghĩ xem tuổi tác của các dì, các thím đó đều đáng tuổi mẹ cô ta...". Hàn Tú không nhẫn nhịn nổi, nói một tràng.
"Giám đốc Hàn, những gì cô nói tôi đều hiểu và thông cảm, nhưng chúng tôi có khác gì các cô, cũng chỉ là người làm công ăn lương. Sếp muốn thế nào thì chúng tôi buộc phải làm theo thế ấy thôi". A May cướp lời Hàn Tú.
Hàn Tú mím chặt môi, hít một hơi thật sâu, nói thẳng vào vấn đề chính: "Cô nói đi, rốt cuộc, tôi phải làm thế nào?"
"Để tôi kí cho!". Đúng lúc ấy, Trần Mạnh Lễ bước tới. Anh đang nói chuyện điện thoại trong phòng làm việc thì tiếng gầm như sư tử của Trần Mạnh Lợi từ đâu vọng lại. Cúp máy rồi nhanh chóng ra ngoài hỏi han, anh mới biết là cô chị lại vừa gây khó khăn cho người khác.
Nghe Trần Mạnh Lễ nói thế, Hàn Tú cảm động đến rơi nước mắt, lần đầu tiên nhận thấy anh chàng hào hoa này thật là dễ thương.
Cô mỉm cười, đưa đơn cho Trần Mạnh Lễ: "Làm phiền ngài, giám đốc Trần."
Trần Mạnh Lễ vừa kí tên vừa nói: "Trợ lí Trần lúc nào cũng như vậy, em không cần để tâm nhiều đến chị ấy đâu. Tháng sau, công ty em cứ đến làm việc như thường lệ. Anh sẽ báo cáo việc này với chủ tịch Trần, em dừng lo lắng quá!"
"Giám đốc Trần Mạnh Lễ à, thay mặt toàn thể nhân viên công ty Đại Chúng, tôi cảm ơn anh rất nhiều". Đôi mắt cười của Hàn Tú đẹp như vầng trăng khuyết.
"Không cần tất cả nhân viên trong công ty em phải cảm ơn anh đâu, em mời anh ăn một bữa cơm là được rồi". Trần Mạnh Lễ lập tức nắm lấy cơ hội.
A May thở phào nhẹ nhõm, có giám đốc Trần gánh vác thay cô việc này thì mấy nữa, Trần Mạnh Lợi sẽ không làm khó cô được. Nghe thấy Trần Mạnh Lễ hẹn gặp Hàn Tú, A May biết điều, lặng lẽ rút lui.
Hàn Tú cười tít mắt, nói đùa: "Được thôi, không thành vấn đề! Tháng sau, khi tới đây làm vệ sinh, tôi sẽ mang một suất cơm đến cho anh, coi như trả nợ việc anh giải vây cho tôi hôm nay."
"Em...". Trần Mạnh Lễ chẳng biết mình nên khóc hay nên cười nữa. "Nếu là cơm hộp thì anh hi vọng do chính tay em làm."
"Tôi chỉ biết làm mỗi món cơm rang trứng thôi". Hàn Tú thật thà bảo.
"Chỉ cần do em đích thân làm, món gì anh cũng ăn". Trần Mạnh Lễ mỉm cười.
"Đùa vậy thôi, hôm khác, tôi sẽ mời anh dùng bữa. Tôi đi đây, giờ phải quay về công ty rồi, chiều nay, tôi còn việc phải giải quyết. Bye bye!"
"Được, vậy anh không tiễn em nữa, bye bye!". Trần Mạnh Lễ đáp.
Khi cả ba vừa bước xuống hầm đỗ xe, Tiểu Thất bỗng dừng lại, nói với Hàn Tú: "Bây giờ đã là mười một rưỡi rồi, tôi muốn đi phơi nắng một lúc."
Tiểu Lưu không rõ sự tình, nghe thấy thế thì trợn tròn mắt, nhìn Tiểu Thất đầy kinh ngạc: "Này Tiểu Thất, vì sao anh phải đi phơi nắng chứ?"
Hàn Tú đang đưa tay lên vuốt trán, ngay lúc Tiểu Thất định giải thích lý do, cô liền kéo anh lại, thì thầm: "Đầu óc anh có vấn đề, một mình tôi biết là đủ rồi, có nhất thiết phải để mọi người biết rõ không?"
Hàn Tú không hề kì thị người đầu óc có vấn đề, nhưng cô không muốn thanh danh của mình bị ảnh hưởng khi chuyện này bị lộ ra. Cô không thể để các dì, các thím trước nay nhất nhất tôn trọng mình biết rằng cô lợi dụng sự ngây ngô của Tiểu Thất để trục lợi được. Hình ảnh Hàn tổng oai nghiêm trong mắt tất cả nhân viên dù thế nào đi chăng nữa cũng phải được bảo toàn.
Nghĩ thế, cô bèn nói với Tiểu Lưu: "Ý của anh ấy là, chút nữa khi lên xe, anh ấy sẽ ngồi ghế trước, để cô ngồi ghế sau, như vậy thì ánh nắng sẽ không chiếu vào người cô được."
Tiểu Lưu vô cùng cảm kích: "Tiểu Thất, anh là một quý ông đích thực. Vậy tôi không khách khí nữa nhé!". Nói rồi cô ấy lập tức ngồi vào ghế sau.
Lại một trái tim thiếu nữ thuần khiết bị đánh cắp!
"Anh ngồi ở ghế bên cạnh tay lái nhé! Cẩn thận không tí nữa bị nắng chiếu cho rát da đấy!". H