Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

Lễ lại nhiều chuyện như vậy, tự dưng xuất hiện và nói cô để quên trên xe, khiến Trần Mạnh Lợi vô cùng mất mặt. Thêm vào đó, mấy người đàn ông trông như hung thần ác bá cương quyết bắt cô phải giải thích rõ ràng. Sự việc đã đến mức ấy, làm sao cô có thể dễ dàng cúi đầu nhận sai được, đành phải nói những lời cay nghiệt hơn.
Từ trước đến nay, Trần Mạnh Lợi luôn chiếm thế thượng phong khi tranh cãi, thật không ngờ, người phụ nữ đứng trước mặt cô lúc này chẳng qua chỉ là một nhân viên vệ sinh tầm thường, vậy mà dám công kích cô, dám nói chuyện với cô bằng thái độ đó sao?
"Cô ăn nói kiểu gì với khách hàng thế? Một nhân viên có thái độ phục vụ không ra gì cũng đồng nghĩa với việc cả công ty đó đều như vậy. Sao công ty cô có thể đào tạo ra những người phẩm chất không ra gì như mấy người chứ? Cô có biết tôi là ai không? Tôi có thể từ chối thanh toán tất cả chi phí làm vệ sinh của các cô đấy! Số điện thoại của sếp các cô là bao nhiêu? Tôi phải kiến nghị về các cô mới được". Trần Mạnh Lợi nói gấp.
Hàn Tú không thể kiềm chế được mà bật cười thành tiếng. Cô ho nhẹ rồi tỏ ra có lỗi với Trần Mạnh Lợi: "Thật ngại quá, Trần tiểu thự, tôi chính là người phụ trách cấp cao nhất, cũng là người thành lập nên công ty Đại Chúng Bảo Khiết. Cô muốn kiến nghị ai thì cứ nói, tôi xin rửa tai lắng nghe. Có điều, tôi muốn nhắc nhở Trần tiểu thư đôi lời, thời hạn hợp đồng giữa công tỵ tôi với bên cô là ba năm, hiện giờ mới bắt đầu năm thứ hai, chi phí làm vệ sinh của quý này đã được thanh toán từ đầu quý trước rồi, cũng có nghĩa là tiền vệ sinh tháng này đã được chi trả. Cô có thể từ chối trả tiền vệ sinh của các quý sau."
Trần Mạnh Lợi cười khẩy: "Bảo sao thái độ của nhân viên công ty cô lại khó chịu đến thế, thì ra là vì bà chủ cũng thuộc hạng không có phẩm chất, vô văn hoá. Dựa vào thái độ phục vụ như thế này mà cô vẫn muốn tiếp tục hợp tác với EC sao? Tôi nhất định sẽ hủy hợp đồng."
Hàn Tú mỉm cười, sắc mặt cũng trầm tĩnh lại, lạnh lùng nói: "Được thôi. Nếu công ty EC không hài lòng về dịch vụ của bên chúng tôi thì có thể huỷ hợp đồng, nhưng là người trực tiếp kí kết, tôi từ chối đàm phán về việc huỷ hợp đồng này. Đại bộ phận các nhân viên trong ngành của chúng tôi đều đã lớn tuổi, lại chẳng có bằng cấp cao như ai kia, nhưng chúng tôi cũng có đôi bàn tay và lòng tự tôn, chúng tôi có giá trị tồn tại của riêng mình. Nếu Đại Chúng mất cơ hội phục vụ cho EC thì tôi e rằng các công ty khác chưa chắc đã dám nhận mối làm ăn này, bởi vì chúng tôi hoài nghi về nhân phẩm của người lãnh đạo cấp cao ở công ty EC. Xin lỗi Trần tiểu thư, dịch vụ vệ sinh của công ty Đại Chúng ở EC hôm nay đã kết thúc, chúng tôi còn phải phục vụ khách hàng tiếp theo. Về việc hủy hợp đồng, tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với chủ tịch hội đồng quản trị Trần."






Nói xong, Hàn Tú quay người bước ra, nhưng vừa tới cửa, cô liền ngoái lại bảo: "Tôi đã tốt nghiệp đại học, học vị của tôi là cử nhân." Mà cho dù chỉ có bằng tiểu học thì trình độ văn hóa của cô vẫn cao hơn người phụ nữ này gấp bội lần rồi.
Trần Mạnh Lợi tức tới xanh mặt lại.
Hàn Tú liếc vị đại tiểu thư một cái rồi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bỏ đi. Nhưng khi vừa bước ra khỏi đó, cô lại thấy chán nản như quả bóng bị xì hết hơi vậy. Cô không biết mình bị làm sao nữa, trước đây, ngay cả khi phải đối mặt với những người khó chịu hơn thế, Hàn Tú vẫn luôn giữ được nụ cười và bình tĩnh ứng phó. Đây là lần đầu tiên cô nổi giận với khách hàng, lại là khách hàng vô cùng quan trọng của công ty.
Rõ ràng là trước khi bước vào căn phòng đó, Hàn Tú đã thầm nhủ trong lòng hàng ngàn hàng vạn lần rằng cho dù Trần tiểu thư có nói năng khó nghe, cay độc đến đâu, cô vẫn sẽ nhẫn nhịn. Nhưng rốt cuộc, cô ta vừa mở miệng là lòng nhẫn nại của cô đã cận kề vực thẳm rồi!
Cô cũng biết công việc dọn dẹp vệ sinh trong mắt mọi người là nghề nghiệp hạ đẳng, nhưng cách nhìn nhận, đánh giá như thế thật thiếu công bằng với những con người không được ăn học, phải lao động chân tay để kiếm sống. Ai cũng phải bỏ công sức ra để đổi lấy miếng ăn, chẳng qua là bằng những hình thức khác nhau mà thôi. Những kẻ trước giờ chưa bao giờ mó tay vào việc gì, chỉ dựa vào miệng lưỡi hay gia thế, căn bản không có tư cách bình phẩm hay phán xét họ.
"Tôi sẽ giải quyết sự việc này". Thực ra, trong lòng Hàn Tú chẳng mấy tự tin về khả năng tiếp tục hợp tác của hai bên, xét cho cùng, Trần Mạnh Lợi vẫn là con gái của chủ tịch, còn cô chẳng qua chỉ là người dưng nước lã mà thôi.
Đúng lúc đó, A May - trưởng phòng hành chính của công ty EC - chạy đến trước mặt Hàn Tú rồi kéo cô sang một bên, nói nhỏ: "Ây da, giám đốc Hàn, sao cô lại đắc tội với đại tiểu thư công ty chúng tôi chứ? Cô biết không, lúc nãy, cô ấy gọi điện cho tôi, nói muốn hủy hợp đồng với bên cô, giận dữ như thể muốn thiêu rụi toàn bộ nhân viên trong EC đấy."
"A May à, tôi biết mình đã làm cô khó xử, nhưng vẫn xin cô kí giúp vào đơn xác nhận đã phục vụ vệ sinh hôm nay cho chúng tôi, còn những chuyện khác, tôi sẽ