Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.
còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị cô nhân viên kéo đến bên giường rồi ấn xuống.
Chiếc ga giường trắng bóc càng làm nổi bật nước da trắng ngần của Tiểu Thất. Vẻ mặt mơ màng, ngây ngô của anh khiến cho người khác vừa nhìn là muốn nhảy ngay lên đó nằm cạnh. Ôi trời ơi! Sao người đàn ông này có thể nằm trên giường trước bàn dân thiên hạ như thế được, còn với ánh mắt mê hoặc, cuốn hút đó nữa chứ?
Đúng là tự mình chuốc khổ! Tại sao cô lại đồng ý thu nhận thứ yêu nghiệt kia hả trời?
"Anh... anh... anh mau ra khỏi chiếc giường đó cho tôi!". Hàn Tú bước nhanh qua đó, kéo anh ngồi dậy rồi lôi ra cửa.
Cô nhân viên tỏ ra vô cùng khó hiểu, gọi với theo: "3100 Nhân dân tệ, tặng thêm cả đệm, cô có mua không?"
"Chúng tôi sẽ xem xét sau!". Hàn Tú xua tay rồi lại kéo đi.
"Này, cô ơi, không đi ra phía đó được đâu!". Cô nhân viên chạy theo gọi cô nhưng Hàn Tú chẳng nghe thấy gì hết.
Hàn Tú hít một hơi thật sâu rồi lắp ba lắp bắp: "Anh... anh... anh không được tùy tiện nằm lên giường của người ta! Anh mà ngủ ra đấy thì họ sẽ bắt anh phải mua đó."
Tiểu Thất cau mày, bình thản đáp: "Chiếc giường đó nằm không dễ chịu như giường của cô."
"Còn phải nói, đệm ở giường tôi còn đắt hơn cả chiếc giường đó". Hàn Tú lườm anh một cái rồi nói tiếp: "Hôm nay mà không mua được giường thì buổi tối, anh phải trải chăn nằm đất, không được phép mò lên giường của tôi đâu đấy!"
Tiểu Thất đang mải nhìn theo Hàn Tú, lúc vừa bước ra khỏi cửa, anh nghe như có tiếng vật gì đó gãy. Chính vào khoảnh khắc Hàn Tú chỉ tay cảnh cáo anh, Tiểu Thất trông thấy cột sắt ở góc phòng rung lên, tiếp đó là tiếng kêu răng rắc, cây cột đó bị gãy làm đôi, bức tường bị mất vật chống đỡ liền đỗ nhào về phía Hàn Tú.
Nghe thấy tiếng động lạ, Hàn Tú quay đầu lại nhìn.
"Cẩn thận!". Tiểu Thất hét lên, kéo Hàn Tú về phía mình rồi nhanh chóng xoay người, đứng gọn sang một bên.
Nhưng phản xạ của anh vẫn chậm mất vài giây, chỉ nghe "rầm" một tiếng, bức tường phía sau đã đổ ập xuống lưng anh.
Tiểu Thất ôm chặt Hàn Tú trong tay rồi cả hai ngã lăn ra đất.
(3)
Hàn Tú nghe thấy rất nhiều tiếng người hò hét: "Tường thạch cao đổ xuống, đè lên hai khách hàng rồi. Người đâu mau tới đây!"
Ngước mắt lên, cô chỉ thấy một màu đen kịt, phía dưới là mặt sàn lạnh băng, sau lưng là một vòng tay ấm áp, Hàn Tú nhất thời bị đông cứng, không thể suy nghĩ được gì trong đầu. Cô chỉ biết có vật gì đó đang đè lên người Tiểu Thất, còn anh vẫn ôm chặt lấy cô, giúp cô chống đỡ tất cả trọng lượng của vật vừa đổ xuống.
Tay mò mẫm trên mặt sàn, giọng Hàn Tú run rẩy: "Tiểu Thất, anh không sao chứ?"
"Ừm". Sau lưng cô truyền lại giọng nói quen thuộc.
"Tiểu Thất!". Cô lo lắng kêu lên.
"Đừng cử động!". Anh thì thầm.
"Nhấc ra mau lên!"
"Mong rằng họ không bị thương."
Hàn Tú quay ngay lại, nhìn lên vai Tiểu Thất. Áo anh bị rách một miếng khá to, máu đang không ngừng tuôn. Trên một trong những mảnh vỡ của bức tường thạch cao đổ dưới đất có một miếng kính vô cùng sắc nhọn.
Tiểu Thất sờ vào vết thương, thấy máu dính đầy tay.
Hàn Tú vội nắm chặt tay anh, nói: "Đừng động vào! Anh đứng dậy được chứ? Chân anh có bị làm sao không? Mau cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra!". Rồi cô quay lại nói với người quản lý siêu thị: "Các anh phái người và xe đi cùng chúng tôi đến bệnh viện nhanh lên!"
Vừa nghe thấy hai chữ "bệnh viện", Tiểu Thất phản đối ngay lập tức: "Tôi không đi bệnh viện đâu!"
Hàn Tú hoảng hốt: "Anh có bị ngốc không vậy? Xin anh đấy, bây giờ không phải là lúc để anh làm mình làm mẩy đâu! Đầu anh đang sưng vù lên kia kìa, vai thì chảy máu, phải tới bệnh viện để kiểm tra kĩ lưỡng xem còn chỗ nào bi thương hay không chứ!"
Tiểu Thất nhìn sâu vào mắt Hàn Tú: "Cô đã quên dáng vẻ của tôi như thế nào khi nhìn thấy tôi lần đầu tiên rồi sao?"
Những vết thương nhỏ nhặt thế này, anh hoàn toàn có thể tự mình xử lí. Nếu bị nhân viên ở bệnh viện phát hiện ra điều gì khác thường hoặc để người của Cổ tiên sinh biết được thì chẳng phải những gì mà giáo sư Trương đã làm cho anh đều trở nên vô nghĩa hay sao? Và việc anh nhảy ra khỏi phòng thí nghiệm tựa địa ngục đó còn có ý nghĩa gì? Những lời này anh không thể nào thốt ra khỏi miệng được.
Giọng nói của Hàn Tú pha lẫn tiếng khóc, đôi mắt ngập tràn sự lo lắng: "Lần đó khác mà, khi ấy, anh có bị thương vì tôi đâu cơ chứ!"
Hôm đó, vì sợ anh đã gây ra chuyện gì rồi nên cô mới đưa về nhà. Nhưng tình huống hôm nay thì hoàn toàn khác.
Trong lúc nguy cấp, anh đã liều mình để bảo vệ cô, nhờ vậy Hàn Tú mới được lành lặn, không một thương tích, nếu không chắc chắn trên đầu cô lúc này cũng bị sưng một cục lớn, cánh tay trái chẳng thể cử động được, chảy cả máu nữa, nói gở không chừng còn bị bán thân bất toại cũng nên.
Tuy rằng trong lòng luôn oán trách anh vì năm xưa đã phản bội cô, thậm chí còn có đôi chút phẫn uất, muốn giày vò anh, thế nhưng hôm nay, anh đã bị thương vì cô, cô không thể nhẫn tâm làm như chẳng có chuyện gì xảy ra được.