Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
anh chóng xử lí vết thương cho anh. Anh vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Hàn Tú, dường như việc đó có thể khiến anh an tâm hơn đôi chút, không ngừng lấy ngón tay cái mài nhẹ vào những nốt chai trong lòng bàn tay cô. Nếu có thể làm mất đi những vết chai này thì khi nắm tay sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Hàn Tú đang tập trung quan sát bác sĩ xử lí vết thương cho Tiểu Thất nên không hề nhận thấy bàn tay mình đang bị một ai đó "thất lễ". Ánh mắt cô hoàn toàn bị thu hút bởi tấm lưng trần của anh.
Những vết thương trên lưng Tiểu Thất đều đã liền miệng, màu nâu sậm của da khô đã mất đi gần hết và được thay thế bằng những vết sẹo màu hồng nhạt. Hàn Tú vẫn nhớ là anh từng bị thương rất nặng ở phần eo, còn bị những mảnh vụn thuỷ tinh cắm sâu vào đó nữa, bây giờ, cô chỉ nhìn thấy một vết sẹo nhỏ nhạt màu ở vị trí ấy. Theo lí mà nói, các vết thương nghiêm trọng như vậy không thể lành nhanh đến thế được. Trong khi đó, Tiểu Thất chỉ yêu cầu cô mua cho một ít thuốc rồi tự mình bôi thuốc, thay băng hàng ngày mà thôi. Sao anh có thể hồi phục trong vòng mười ngày ngắn ngủi? Nếu không phải hôm nay, bác sĩ cắt áo anh ra kiểm tra thì cô sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy những vết thương đó.
Ánh mắt hiếu kì của cô lại bủa vây lấy khuôn mặt đang cúi xuống của anh.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Hàn Tú, Tiểu Thất từ từ ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt đen láy, trong veo tựa hồ thu ấy đang in rõ hình bóng của cô.
Bị anh phát hiện mình đang nhìn lén, mặt Hàn Tú nóng rực lên, cô nhanh chóng quay sang chỗ khác, chợt cảm thấy ngứa ngứa buồn buồn nơi lòng bàn tay, lúc này, cô mới nhận ra rằng anh đang mài mài ngón tay lên đó. Người Hàn Tú bỗng nhiên cứng đờ, dường như có một dòng điện chạy thẳng từ lòng bàn tay xuyên qua cánh tay rồi tới từng dây thần kinh. Đôi má cô dần ửng hồng. Hàn Tú định rút tay ra nhưng bị Tiểu Thất nắm chặt lấy không chịu buông.
Không ngờ tên yêu nghiệt này dám chọc ghẹo cô ngay trước mặt bác sĩ!
Khoé miệng khẽ giật giật, Hàn Tú quay sang nhìn vị bác sĩ, may mà ông ấy vẫn đang chuyên tâm làm sạch vết thương cho Tiểu Thất, cô lại liếc anh, biểu hiện của anh rất bình thường, không có gì khác lạ, thậm chí lúc này, anh còn chẳng thèm nhìn cô lấy một cái.
Đáng ghét!!!
Xử lí xong vết thương, bác sĩ liền kê một đơn thuốc để Hàn Tú đi đóng tiền rồi dẫn Tiểu Thất đến phòng truyền dịch.
Tiểu Thất từ chối không một chút do dự, lập tức kéo Hàn Tú ra khỏi phòng. Anh rất ghét việc bị các loại máy móc, dây rợ cắm vào người, càng ghét cảm giác dòng dịch lạnh lẽo truyền vào, hoà cùng dòng máu ấm nóng đang chảy trong cơ thể anh.
Tưởng anh lại giở thói trẻ con nhõng nhẽo, Hàn Tú liền nói: "Đã xử lí xong vết thương rồi, nếu anh không truyền dịch thì chỗ đó sẽ bị mưng mủ, nhiễm trùng đấy. Nghiêm trọng hơn, anh còn..."
Tiểu Thất cau mày, ngắt lời cô: "Tự tôi cũng có thể xử lí được, tôi đảm bảo là sẽ không mưng mủ, càng không bị nhiễm trùng."
"Không được!". Hàn Tú kiên quyết phản đối. Cô trợn mắt, nhìn thẳng vào anh và nói: "Nếu anh sợ bị truyền dịch, tiêm thuốc thì tại sao còn đỡ thay cho tôi? Anh hoàn toàn có thể tránh được mà, chẳng phải như vậy thì lúc này, người đi truyền dịch sẽ là tôi chứ không phải là anh sao?"
"Cứu cô với truyền dịch là hai chuyện hoàn toàn khác nhau". Tiểu Thất nhanh chóng đáp lời.
"Được thôi, tôi không ép anh nữa. Nếu không muốn truyền dịch thì anh có thể đi khỏi bệnh viện. Còn tôi, tôi sẽ ở lại đây một mình để tự trách bản thân". Hàn Tú kiên quyết.
Cô mím chặt môi rồi quay người, nhanh chóng tiến về phía bãi đỗ xe. Nhưng đi chưa đựợc vài bước, bàn tay cô đã bị ai đó nắm chặt một lần nữa. Hàn Tú đứng khựng lại.
Cô quay sang nhìn Tiểu Thất, thấy anh vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì, chỉ thản nhiên nói: "Đi thôi!"
Hàn Tú không biết tại sao trong lòng cô lại bùng lên một cảm giác đã từ lâu cô không còn thấy nữa. Rõ ràng đó chỉ là một cái nắm tay, có thể xem là cái nắm tay hữu hảo giúp đỡ lẫn nhau, nhưng nó lại khiến trái tim cô rung động, xao xuyến. Dường như trong giây phút đó, thế giới nộ tâm của Hàn Tú bị một chú thỏ chạy loạn khắp nơi, khiến cô hoa mày chóng mặt, đồng thời lại cảm thấy thoải mái đến lạ thường.
Có người nói, bàn tay và trái tim có liên quan mật thiết đến nhau, khi bàn tay hai người nắm lấy nhau thì cũng là lúc trái tim họ sát lại gần hơn.
Cô đặt bàn tay còn lại lên ngực trái, nơi trái tim đang đập thình thịch. Thật đáng sợ! Tại sao cô lại có thứ cảm giác này với anh cơ chứ?
Hàn Tú đã qua cái tuổi động một chút là xấu hổ, đỏ mặt tía tai từ rất lâu rồi. Lần này, mới chỉ nắm tay nhau một chút mà cô đã thẹn thùng, Hàn Tú tự nhủ, có lẽ đây chỉ là một hiện tượng sinh lí đơn thuần mà thôi, bởi vì cho dù cô có động lòng với ai thì cũng không thể có cảm giác ấy với Đường Trạch Tề lần nữa. Nhất định là do cô quá mệt, lại bị bất ngờ, cộng thêm đã lâu rồi không tiếp xúc với đàn ông nên mới có chuyện trái tim loạn nhịp như vậy. Chác chắn là thế rồi!
Hàn Tú muốn rút tay ra, nhưng