Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
Thậm chí bản thân Hàn Tú cũng không biết vì sao mình lại khóc, chỉ là khi nhìn thấy vết thương đó rất sâu, rõ ràng cả người đang đau nhức, thế mà anh chẳng hề nhăn nhó lấy một lần, cô chẳng thể kiềm chế được, nước mắt cứ thế tuôn trào.
"Mau tới bệnh viện cùng tôi!"
"Không!". Anh kiên quyết từ chối.
Những người xung quanh đều tỏ ra lo lắng y như Hàn Tú, không ngừng khuyên Tiểu Thất: "Này, cậu thanh niên, bạn gái cậu nói đúng đấy, mau đến bệnh viện khám qua xem sao, ít ra cũng nên tiêm một mũi để đề phòng chứ!"
"Mọi người đều đã chứng kiến sự việc hôm nay rồi, cửa hàng này với siêu thị làm sao mà rũ bỏ trách nhiệm được? Anh mau tới bệnh viện đi!"
"Hai người vốn dĩ hoan hoan hỉ hỉ cùng nhau đi mua đồ để chuẩn bị kết hôn, chẳng may gặp phải sự cố này, nếu mấy nữa, anh không bị làm sao thì tốt, nhưng ngộ nhỡ, hai người lấy nhau rồi mới xảy ra chuyện thì anh bảo, bạn gái anh sẽ thế nào? Anh nhìn xem, cô ấy đang khóc lóc thảm thiết như thế mà anh lại... Cô cũng đừng khóc nữa, đừng khóc nữa!"
...
Mặc cho mọi người khuyên nhủ, Tiểu Thất vẫn một mực mím chặt môi, không nói năng gì.
Hàn Tú lại nắm chặt lấy tay Tiểu Thất rồi nhìn thẳng vào mắt anh, nói: "Anh còn nhớ câu đầu tiên anh nói với tôi không? Anh nói anh phải sống thật tử tế. Tôi biết anh có bản lĩnh, có thể xử lí được vết thương hay tự mình băng bó, nhưng anh có biết rằng ngay cả bác sĩ khi bị bệnh, họ cũng phải giao phó bản thân mình cho bác sĩ khác chữa trị không? Không ai là vạn năng cả! Tôi chỉ đưa anh đi kiểm tra thôi, sẽ không làm gì tổn hại đến anh đâu. Tôi đảm bảo với anh rằng nếu anh sợ tiêm, sợ uống thuốc, tôi sẽ chịu tất cả cùng anh."
Những giọt lệ ấm nóng của Hàn Tú không ngừng rơi lên bàn tay của Tiểu Thất. cảm giác ươn ướt mà ấm áp truyền lại đã khiến trái tim anh rung động. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, nhìn khuôn mặt Hàn Tú đang đầm đìa nước mắt, trông rất đỗi bi thương, anh không thể cầm lòng được. Sau hai mươi mấy năm sống ở một thế giới lạnh như băng – nơi chỉ tồn tại những sinh mệnh bị tước đoạt cùng sự tham lam và lạnh lùng trong các cuộc trao đổi – đây là lần đầu tiên có một người vì anh mà khóc lóc thảm thương đến vậy.
Tiểu Thất bất giác đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt tuyệt đẹp vẫn không ngừng tuôn rơi trên khuôn mặt Hàn Tú. Ánh mắt bỗng trở nên ấm áp, anh dịu dàng nói: "Được, tôi sẽ đi."
Mãi mãi rốt cục là bao lâu
(1)
Tiểu Thất mới rời khỏi phòng thí nghiệm được khoảng mười ngày, nhưng trong thời gian đó, anh đã được hít thở một bầu không khí khác lạ, được đứng dưới ánh mặt trời ấm áp. Tuy đã dần làm quen với cuộc sống mới song anh vẫn chưa thể kìm được cảm giác căng thẳng khi phải đối mặt với những người mặc áo blouse trắng.
Mấy lần vừa nhìn thấy bác sĩ, Tiểu Thất đã muốn trốn khỏi nơi này một cách nhanh chóng, nhưng rồi anh lại ép mình phải thật bình tĩnh, tự nhủ rằng bây giờ, anh là Đường Trạch Tề, không phải là 074, không một ai ở đây biết anh đến từ đâu, chẳng ai biết anh chỉ là một quái vật không nên tồn tại trên thế gian này.
Anh là Đường Trạch Tề, Đường Trạch Tề, Đường Trạch Tề...
Anh mím chặt môi, hít một hơi thật sâu rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, quay lưng lại với bác sĩ.
"Đây là lần đầu tiên tôi gặp người lớn đến chừng này rồi mà còn sợ bệnh viện. Cậu thanh niên ạ, đừng tưởng rằng rơi chút máu trước mặt bạn gái mình thì anh hùng nhé! Bây giờ trẻ khoẻ thì chưa thấy sao, đến lúc già sẽ biết tay nhau ngay. Chiếc áo này của anh phải bỏ đi thôi, lát nữa bảo bạn gái mua cho anh chiếc áo mới nhé!". Bác sĩ vừa cười vừa dùng dao rạch vai áo của Tiểu Thất.
Bác sĩ nói một câu "bạn gái", hai câu "bạn gái" khiến Hàn Tú vô cùng lúng túng, khuôn mặt đỏ ửng lên, nhưng lần này, cô không có ý định đính chính nữa. Bây giờ, chẳng còn gì quan trọng bằng việc nhanh chóng cầm máu ở vết thương của Tiểu Thất cả.
Đột nhiên bác sĩ kêu lên một tiếng khiến Hàn Tú ngạc nhiên hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"
Bác sĩ lắc đầu rồi nói: "Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, bạn trai cô khoẻ mạnh thật đấy. Khi về, nhớ nấu canh giải nhiệt để hạ hoả cho cậu ấy nhé!"
Quay sang nhìn tấm lưng trần chằng chịt vết thương của Tiểu Thất, Hàn Tú hiểu ra ẩn ý trong lời nói của bác sĩ. Có lẽ ông ấy tưởng rằng Tiểu Thất là người xốc nổi nên mới thương tích đầy mình như thế.
Cô lắc đầu, không kìm được mà lên tiếng biện hộ cho Tiểu Thất: "Bác sĩ hiểu lầm rồi, những vết thương trên người anh ấy thực ra là do lúc lau kính, anh ấy bất cẩn ngã xuống bị cứa vào thôi."
"Ồ, hoá ra là vậy hả? Thế thì tuyệt thật, hiện nay, ngay cả các ông chồng cũng không có mấy người tự nguyện làm việc nhà chứ đừng nói là bạn trai, cô đúng là có mắt nhìn người đấy!". Vị bác sĩ vừa nói vừa cười tít mắt.
Hàn Tú giật giật khoé miệng, chỉ biết cười ngốc nghếch cho qua chuyện.
Bác sĩ nói tiếp: "Nhìn vết thương cũng được gần một tháng rồi, còn trẻ quả là tốt, tốc độ hồi phục chóng thật."
Tiểu Thất cau mày, anh muốn vị bác sĩ này nói chuyện ít một chút và nh