80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

anh không chịu buông mà vẫn giữ chặt tay cô trong lòng bàn tay mình. Cô mím chặt môi, ngước mắt nhìn anh một cách bất lực.
Anh nhìn thằng vào mắt cô rồi hướng mặt về phía trước: "Cô đã nói là sẽ cho tôi mượn đôi vai của mình một lát, nhưng lúc này, tôi đâu cần tựa vào vai cô". Anh nắm chặt tay cô rồi giơ cao lên, bình thản nói: "Mượn tay cô dùng một lát, đến lúc lên xe, tôi sẽ buông ra."
Nói xong, anh lại nắm chặt tay cô, đi về phía trước.
Khóe miệng Hàn Tú khẽ giật giật, cô muốn nói gì đó song lại thôi, ngay đến bản thân cô cũng không hiểu nổi tại sao sau khi trải qua vụ đổ tường vừa rồi, cô bỗng không hề ghét việc Đường Trạch Tề nắm tay mình chút nào.
Nể mặt anh lúc nãy đã xả thân bảo vệ mình, cô đành để mặc cho anh nắm tay kéo đi vậy, dù gì cùng chẳng mất miếng thịt nào.
(3)
Khi hai người về đến nhà, trời đã tối mịt.
Vì vết thương của Tiểu Thất khá nặng nên Hàn Tú đành nhận nhiệm vụ nấu bữa tối vừa vinh quang lại vừa gian khổ. Đương nhiên là thành quả của chặng đường gian truân ấy chỉ vẻn vẹn có hai đĩa sơm rang trứng, bởi vì cô chỉ biết nấu mỗi món này.






May mắn là Tiểu Thất vẫn còn nể mặt cô mà ăn hết sạch.
Trong lúc cô rửa bát, anh ngồi xem mục tin tức ba mươi phút yêu thích trong phòng khách.
Rửa bát xong cô đi ra và ngồi trên sô pha cùng Tiểu Thất. Lúc này, trên màn hình ti vi xuất hiện một đám đông ồn ào, náo nhiệt khiến Hàn Tú nhanh chóng bị thu hút vào đó.
"Cảnh sát thành phố đã triệt phá thành công một đường dây buôn bán người. Toà nhà lớn ở sau lưng tôi mà các bạn đang nhìn thấy chính là sào huyệt của bọn chúng, nó nằm bên trong viện điều dưỡng tư nhân ở phía Đông thành phố. Theo thông tin được cung cấp từ phía cánh sát thì trước đó, họ từng nhận được tin tình báo của một người giấu tên, sau hơn một năm điều tra, truy tìm, cuối cùng họ đã phá được án, giải cứu rất nhiều người. Tình tiết vụ án rất nghiêm trọng, hiện nay, có khoảng hai mươi sáu nạn nhân đã được cứu thoát, năm nghi phạm bị bắt. Những thông tin liên quan, chúng tôi sẽ cập nhật đến quý vị trong các bản tin tiếp theo. Đây là tin báo của nhóm phóng viên đài truyền hình thành phố."
Hàn Tú nhìn không rời mắt khỏi những hình ảnh trên ti vi, từng gian phòng trong toà nhà đó được trang trí một cách tuyệt đẹp, như thể đó là phòng ở của tổng thống, phòng điều trị được trang bị đầy đủ các thiết bị hiện đại, còn có một bể bơi to rộng khoảng vài trăm mét vuông... Cô trợn tròn mắt, nói trong kích động: "Điên quá đi mất! Nhìn chỗ này không khác gì cõi thiên đàng giữa chốn nhân gian, tệ nhất cũng thuộc hàng khách sạn năm sao. Tôi không nghĩ là viện điều dưỡng lại có thể xa xỉ, sang trọng đến vậy! Một nơi tuyệt vời thế này sao có thể là hang ổ của bọn tội phạm nhỉ? Lũ tội phạm đó cũng thật ranh ma, ai mà ngờ được chúng lại bắt cóc người ta đến chỗ này chứ?"
Có điều, người sắp sửa nằm ngủ ở đây lại là Tiểu Thất, một nam tử hán đại trượng phu cao trên mét tám!
Tiểu Thất nhìn chằm chằm vào đống chăn, ga, gối sặc sỡ, điệu đà, hai hàng lông mày nhíu lại, đôi môi mím chặt, nghi hoặc nhìn sang Hàn Tú.
Hàn Tú vuốt vuốt tóc, lúng túng nói: "Cái này... là vì hôm nay, tôi chưa mua được giường nên anh chịu khó nằm ngủ trên sàn vậy. Ở nhà tôi chỉ có ga giường và chăn mỏng dành cho con gái, nếu anh không thích thì sáng mai, tôi ẽ đi mua cái khác. Tối nay... anh dùng tạm vậy nhé! Ở đây cũng có điều hòa, sẽ không nóng như mấy hôm trước đâu. Còn nữa, trong phòng này cũng có máy tính và sách báo, anh tùy ý mà dùng. À, nếu cần cái gì, anh cứ bảo tôi!"
"Ừm". Tiểu Thất bình thản đáp.
Hàn Tú cúi đầu, mím chặt môi, hình như trong lòng cô có điều gì đó mâu thuẫn, một hồi lâu sau mới ngước mắt lên, nói: "Hôm nay, thực sự cảm ơn anh, nếu không có anh, e rằng bây giờ, tôi đã nằm tại bệnh viện rồi. Nhưng tôi sẽ không vì việc anh đã cứu tôi mà thay đổi cách đối xử với anh đâu. Ở đây, anh là khách trọ của tôi, ở công ty, anh là nhân viên của tôi". Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ khiến cô không khỏi bất an trong lòng, nhấn mạnh một chút thế này đã giúp cô cảm thấy thoải mái hơn đôi chút
"Cô không cần cảm ơn tôi, nếu không có cô, chắc tôi đã chết rồi. Mà nếu còn sống thì tôi cũng chẳng biết sẽ phải đi đâu, về đâu...". Giọng nói trầm trầm của Tiểu Thất bộc lộ rõ sự thê lương.
Lại một lần nữa, Hàn Tú nhìn thấy trên khuôn mặt anh nỗi bi ai và bất lực, như thể nếu cô không nhiều chuyện đưa anh về nhà thì có lẽ anh đã thực sự mất mạng.
Trái tim cô bỗng đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Hàn Tú mím môi rồi bảo: "Anh nói như vậy khiến tôi không biết giấu mặt vào đâu. Anh có biết tại sao hôm đó, tôi lại đưa anh về nhà không? Phần lớn là vì nể tình cô giáo Đỗ - mẹ anh, nếu không nghĩ tới cô giáo Đỗ, có lẽ tôi đã để mặc anh nằm chết trong con ngõ đó rồi. Hơn nữa, tôi cũng không thu nhận một cách vô điều kiện. Tôi sẽ vắt kiệt sức lao động của anh không chút thương tình, bắt anh phải kiếm thật nhiều tiền cho tôi. Cho nên, anh tuyệt đối không nên nghĩ tôi