XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.

là ân nhân của anh!"
"Không sao, cô thu nhận tôi vì lí do nào cũng được". Tiểu Thất đáp.
Hàn Tú cảm thấy hơi mơ hồ: "Tôi thực sự không hiểu, tại sao anh không cho tôi liên hệ với cô giáo Đỗ hoặc các bạn thân của anh? Làm như thế, không chừng tôi có thể biết được anh đã gặp phải chuyện gì. Lẽ nào anh không muốn biết đã có chuyện gì xảy ra với mình sao?"
"Tôi không muốn biết". Anh biết rất rõ những gì đã xảy ra trước đó. Những người mà cô nhắc đến cũng chẳng phải là người thân của anh. Trên thế giới rộng lớn này, có lẽ chỉ có một người là người nhà của anh, đó chính là giáo sư Trương. Anh nhất định sẽ tìm ra giáo sư.
"Anh...". Hàn Tú nghẹn lời, cô không ngờ rằng anh sẽ trả lời như vậy, "Thế nhưng... anh cũng không thể ở lại nhà tôi cả đời được". Nói cho cùng, bây giờ, giữa bọn họ chẳng có bất cứ mối liên hệ nào hết, nếu có thì chỉ là quan hệ giữa bà chủ và nhân viên mà thôi.
"Cô yên tâm, tôi sẽ không ở lại đây cả đời đâu, đến lúc cần, tôi tự khắc sẽ đi. Có điều, tôi hi vọng là trong khoảng thời gian tôi ở lại đây, cô đừng đuổi tôi đi, cũng đừng liên lạc với người nhà cũng như những người bạn trước đây của tôi. Cô muốn kiếm tiền, được thôi, tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền. Cô muốn tôi làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần tôi có thể làm được, cô cứ nói, tôi sẽ làm hết". Tiểu Thất nghĩ, cho dù anh không muốn thì sớm muộn gì cũng phải ra đi. Những người của Cổ tiên sinh sẽ không bao giờ buông tha cho kẻ chạy trốn, có lẽ bây giờ, họ vẫn chưa tìm ra anh, nhưng điều đó không có nghĩa là sau này vẫn thế. Anh không thể để Cổ tiên sinh làm hại Hàn Tú được, có lẽ qua một thời gian nữa, khi đã nghe ngóng được tin tức về giáo sư Trương, anh sẽ rời khỏi đây.
Hàn Tú cảm thấy rất kinh ngạc, giọng điệu của Tiểu Thất không giống như đang nói đùa, lại càng không phải muốn gây rối, ngược lại, cô có cảm giác anh đang coi chỗ ở của cô là một nơi trú ẩn. Hình như anh đang trốn tránh cái gì đó.
"Tiểu Thất...". Đây là lần đầu tiên Hàn Tú gọi anh bằng cái tên này, tuy có chút không quen nhưng không hiểu sao lại thấy rất thân thiết. "Lẽ nào anh đã nhớ ra việc gì? Nếu có gì khó khăn, anh cứ nói với tôi!". Tuy rằng trước đây, cô từng rất căm hận anh, nhưng theo tháng năm, sự căm hận ấy đã dần phai nhạt.
"Không có khó khăn nào cả". Tiểu Thất đáp. Khó khăn duy nhất của anh chính là tìm một chỗ ẩn thân. "Cô đồng ý với tôi chứ?"
Hàn Tú mím chặt môi, im lặng một lúc rồi thở dài: "Tôi đồng ý, anh muốn ở đây đến bao giờ cũng được. Chỉ cần trước khi ra đi, anh nói với tôi một tiếng thôi."
"Cảm ơn cô."
Hàn Tú nhìn thật kĩ khuôn mặt anh với hi vọng có thể tìm ra biểu hiện nào đó chứng minh rằng anh đang giấu giếm điều gì. Anh của bây giờ và anh của mấy năm trước như hai con người hoàn toàn khác nhau. Cô không nhận thấy cứ điểm tương đồng nào giữa họ, từ ngữ điệu, cách nói chuyện cho tới thói quen, tính cách. Nếu không phải vì hình dáng của anh vẫn như xưa thì có lẽ Hàn Tú sẽ không khỏi hoảng hốt mà tưởng rằng người đang đứng trước mặt cô hiện giờ là một người khác, một con người hoàn toàn xa lạ.
Mấy ngày hôm nay, trong đầu Hàn Tú thường xuất hiện một mối nghi hoặc. Lẽ nào mọi chuyện lại xảy ra giống như những tình tiết trong bộ phim Đổi mặt do hai diễn viên Nicolas Cage và John Travolta đóng? Trước đây, Hàn Tú đã từng cười nhạo Đường Trạch Tề khi anh xem quá nhiều lần bộ phim này, không ngờ bây giờ, chính cô lại có ý nghĩ ấy. Nhưng suy đoán vừa lóe lên ngay lập tức khiến cô vô cùng kinh hãi và lo lắng.
Cuối cùng Hàn Tú cũng không nhịn được mà hỏi: "Anh có thực sự là Đường Trạch Tề không vậy? Liệu anh có giống như nhân vật trong phim Đổi mặt, phẫu thuật thành khuôn mặt của Đường Trạch Tề, còn thân phận thực sự của anh là một tên tội phạm vượt ngục nào đó?"
Tiểu Thất ngước đôi mắt đen láy lên nhìn cô, khuôn miệng hơi mấp máy. Một lúc sau, anh mới từ tốn đáp: "Có lẽ cô đã xem quá nhiều phim ảnh rồi. Tôi đang muốn thay mặt của mình đây."
Mặt Hàn Tú bỗng đỏ bừng lên, cô vuốt tóc một cách thiếu tự nhiên rồi nói: "Ngày mai, anh không cần tới công ty đâu, cứ ở nhà dưỡng thương cho khỏi. Anh nghỉ sớm đi, tôi ra ngoài đây."
Khi chuẩn bị bước ra ngoài, Hàn Tú nghe thấy tiếng Tiểu Thất nói với theo: "Hàn Tú, dù có đi đến đâu, sống được đến ngày nào thì trong suốt cuộc đời này, tôi vẫn luôn cảm ơn cô, không bao giờ quên cô."
Hàn Tú sững người, lúc quay đầu lại, ánh mắt cô lập tức đối diện với một đôi mắt trong sáng, bình lặng.
"Dù có đi đến đâu, sống được đến ngày nào thì trong suốt cuộc đời này, tôi vẫn luôn cảm ơn cô, không bao giờ quên cô", như bị một vật thể lạ đập vào trái tim, câu nói này khiến Hàn Tú hết sức kinh ngạc.
Ngay cả khi hai người còn yêu nhau, Hàn Tú cũng chưa bao giờ thấy anh nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp đó cũng như dùng giọng điệu pha chút bi thương để nói với cô rằng sẽ mãi mãi nhớ về cô. Hồi ấy, Đường Trạch Tề chỉ hay cười tươi rói và thủ thỉ: "Hàn Tú, anh rất yêu em", để rồi chớp mắt một cái, anh đã nằm bên một cô gái khác.
Phải chăng vì bây giờ, hai người chẳng còn là gì của nhau nữa nên