pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

nghiệm, đã chọn A thì không thể chọn B hoặc C, hay chọn D thì tuyệt đối không được đòi C nữa!






Hàn Tú xuýt xoa rồi đẩy cuốn sách về phía Tiểu Thất: "Là thế này...Tôi cảm thấy tay nghề nấu nướng của anh cũng không tệ, cho nên..liệu tôi có thể đặt món ăn không?"
Tiểu Thất ngước mắt nhìn cô rồi bình thản đáp: "Ừm."
"Vậy thì...anh có thể nấu món này được không?". Cô kích động chỉ vào hình ảnh của món đu đủ hầm ếch rừng. "Đu đủ và ếch rừng, sáng mai, tôi sẽ qua siêu thị mua."
Chính vào lúc Hàn Tú hớn hở, thì ánh mắt của Tiểu Thất khẽ hạ xuống, nhìn thẳng vào ngực cô, chưa được hai giây đã quay trở lại khuôn mặt hân hoan của người đối diện, thản nhiên nói: "Món đu đủ hầm ếch rừng không giúp ngực đầy đặn hơn đâu. Nếu cô hi vọng đu đủ có thể khiến ngực cô to hơn thì chỉ vô ích, công toi thôi."
Mặt Hàn Tú bỗng đỏ rực như cà chua, không ngờ chỉ qua món ăn mà Tiểu Thát đã nhìn thấu tâm sự của cô
Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, ánh mắt lại một lần nữa hướng về ngực Hàn Tú, một giây, hai giây, ba giây...cuối cùng anh đưa hai tay ra, từ từ ấn lên ngực mình, lấy tay xoa bóp liên tục phần xung quanh, từ trái sang phải, lặp lại mấy lần rồi kết thúc động tác một cách bình thản.
Mắt chữ A mồm chữ O, Hàn Tú ngây ra nhìn Tiểu Thất "tự sờ". Vài giây sau, cô chắn hai tay trước ngực, hét toáng lên: "Á...! Anh đúng là đồ biến thái!!!"
(3)
Tuy mắng anh là "đồ biến thái" nhưng Hàn Tú cứ chốc chốc lại lén nhìn ngực Tiểu Thất, trong đầu không ngừng nghĩ về câu nói của anh.
Thì ra đu đủ không có tác dụng làm ngực đầy đặn hơn. Trước đây, cô với Sam Sam không biết điều đó nên cứ ra sức ăn, đúng là công toi, thảo nào không thấy tác dụng gì, xoa bóp thực sự có thể khiến cho bầu ngực phát triển sao? Khi còn ở kí túc xá, lúc cùng mấy cô bạn bàn luận về mấy tiểu thuyết "sắc tình", cô đã nghe họ nói như vậy, có điều mọi người đều nhận thấy việc "tự sờ" quá biến thái, quá kinh khủng nên đều bỏ qua cách làm đó.
Lần nào nói chuyện, anh cũng tỏ ra rất nghiêm túc, liệu tối nay, cô có nên thử xem sao không nhỉ?
Cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của Hàn Tú đang nhìn mình chằm chằm, Tiểu Thất đang và cơm thì bất giác bị nghẹn, anh ho sặc sụa rồi uống vội một ngụm canh to, mãi mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Mấy tiếng ho của Tiểu Thất đã giúp Hàn Tú lấy lại được thần trí, cô vội nói: "Ăn cơm từ từ thôi! Có ai ăn tranh với anh đâu cơ chứ?"
"Khụ, khụ..". Người đối diện lại càng ho dữ dội hơn.
Khi ăn cơm xong cũng là lúc toàn thân Hàn Tú mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cảm giác dính dáp trên người làm cô vô cùng khó chịu. Cô ngồi nguyên ở ghế, lặng lẽ nhìn Tiểu Thất thu dọn bát đũa, khi anh quay người lại, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt tuấn tú khiến cô thấy rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Trong lòng Hàn Tú lại trào dâng cảm giác tội lỗi.
Từ khi biết Tiểu Thất có thể nấu nướng, cô rất ít khi vào bếp, ăn xong thường nằm dài ra sô pha, bật ti vi, xem phim truyền hình, giao phó hoàn toàn việc rửa bát cho anh. Hầu như lúc nào cô cũng thấy đôi tay thon dài của anh đang cẩn thận rửa từng chiếc bát trong phòng bếp. Càng nghĩ, Hàn Tú càng cảm thấy mình thật giống một chủ nô tàn ác trong xã hội cũ
Mím chặt môi, cô nhanh chóng đi vào bếp, nhân lúc anh không đế ý, Hàn Tú giành lấy chỗ bát đũa trên tay anh: "Chuyện này...tối nay để tôi rửa bát cho! Người anh ướt đẫm mồ hôi rồi, anh đi tắm đi!"
Tiểu Thất ngây người nhìn cô, rất nhanh sau đó, anh lấy lại hồn phách rồi bảo: "Không phải chính cô nói đàn ông bây giờ phải "giỏi việc nước, đảm việc nhà" sao? Cô tắm trước đi!". Vừa nói dứt câu, anh liền lấy lại số bát đũa.
"Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ mà!". Thỉnh thoảng, cô cũng muốn làm gì đó để giảm nhẹ đôi chút cảm giác tội lỗi trong lòng mình. "Đã nói là để đấy tôi rửa cho, sao anh lắm chuyện vậy hả?". Hàn Tú chu miệng, vừa giành lấy bát đũa vừa đẩy anh sang một bên.






Bát đĩa dính đầu dầu mỡ, cô lại không chú ý nên bị trượt tay, làm cả chồng bát rơi xuống sàn rồi vỡ loảng xoảng.
"Đúng là tự mình tạo nghiệt. Đổ vỡ là bình an, đổ vỡ là bình an". Hàn Tú lẩm bẩm. Chẳng mấy khi cô tự nguyện rửa bát, ai dè lại đánh vỡ tung tóe hết cả.
Cô ngồi sụp xuống, đưa tay nhặt những mảnh sứ vỡ trên sàn.
"Cẩn thận đấy!". Tiểu Thất kêu lên nhưng đã chậm một bước.
"Ây da...". Cô rên lên một tiếng rồi rụt vội tay về.
Cô giơ ngón tay đã được băng bó đâu vào đấy lên, nói năng có phần loạn xạ: "Cảm ơn anh nhiều. Vì anh đã giúp tôi băng bó ngón tay nên..anh có thể đề nghị tôi làm một việc."
"Để..để tôi giúp anh xử lý vết thương nhé!". Vừa nói dứt lời, Hàn Tú cảm thấy mình thật ngốc nghếch, ngay đến kiến thức y học cơ bản nhất, cô còn chẳng biết, thế mà..Nhưng ánh mắt anh lúc này là có ý gì vậy? Đúng là cô không biết băng bó vết thương, nhưng chuyện bôi thuốc thì sao lại không được cơ chứ.
Hàn Tú ngượng nghịu nói: "Vết thương sau lưng anh là do bị kính đâm vào, nặng hơn vết thương này củ