Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.

anh mới nói rằng sẽ không bao giờ quên cô? Có đúng thế không? Nhớ hay quên một ai dó, tại sao lại phải dùng cả một đời người chứ?
"Anh còn rất nhiều chuyện phải làm trong cuộc đời, nếu chỉ ghi nhớ mãi mãi một người thì có lãng phí quá hay không? Cho nên... cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi!". Nói xong, Hàn Tú liền bước ra khỏi phòng.






Tiểu Thất nhìn cánh cửa đang dần khép lại, nở một nụ cười cay đắng. Hàn Tú không hề hiểu anh đang muốn nói gì, anh cũng không thể kể cho cô nghe sự thật vì nếu anh làm vậy, chắc chắn cô sẽ gặp phải vô số phiền phức.
Bản tin lúc nãy nói cảnh sát đã bắt được năm nghi phạm, trong số đó, anh nhận ra hai người. Điều đó có nghĩa là những người bị bắt không hề đóng vai trò quan trọng trong tổ chức. Ngay cả những nạn nhân được giải thoát trong viện điều dưỡng, trông bọn họ cũng rất xa lạ, chẳng giống những sản phẩm thí nghiệm như anh chút nào. Tiểu Thất vốn hi vọng, lũ tàn ác sẽ bị trừng trị, nhưng xem ra Cổ tiên sinh đã chuẩn bị mọi thứ một cách kĩ càng để đề phòng trường hợp bị cảnh sát phát hiện rồi. Từ nghi phạm cho tới nạn nhân, tất cả đều là giả...
Anh cảm thấy kiệt sức, từ từ nằm xuống chiếc chăn phủ tấm ga giường màu hồng đầy nữ tính. Lấy cánh tay che mắt, khoảng đen trước mặt đã khiến tâm trạng Tiểu Thất bình ổn đi đôi phần.
Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ dám nghĩ tới tương lai, cũng không biết tương lai của mình sẽ thế nào, chỉ có thể sống một cách mòn mỏi, được ngày nào hay ngày ấy thôi. Anh biết rằng sẽ đến một lúc, anh phải ra đi, bản thân anh rồi sẽ hóa thành tro bụi, trở thành một bí mật bị chôn vùi vĩnh viễn.
Một mùi hương kì lạ không ngừng thoang thoảng bên mũi anh. Tiểu Thất khẽ nhíu mày rồi quay người lại, tránh động vào vết thương. Lúc này, mùi hương đó lại càng nồng hơn, dường như nó tỏa ra từ chiếc gối.
"Hạ quả? Nhà tôi có thứ này à?". Sao cô không biết nhỉ?
"Ở trong tủ lạnh ấy". Anh quay sang nhìn cô, nói: "Trong tủ lạnh có rất nhiều thức ăn, một số thứ đã bị hỏng nên tôi vứt đi rồi". Trong lúc dọn dẹp tủ lạnh, Tiểu Thất đã nhận ra Hàn Tú kém cỏi trong việc bếp núc đến mức nào.
Nhận thấy ánh mắt coi thường không giấu giếm của Tiểu Thất, Hàn Tú liền biểu môi. Dù gì cô cũng đâu biết nấu nướng, tất cả những thứ linh tinh trong tủ lạnh đều do Sam Sam đem tới, có cả của bố mẹ mang theo khi ghé qua thăm cô. Ai mà biết được trong đó nhét những gì cơ chứ?
"Anh chỉ cần đọc sách hướng dẫn là nấu được các món này sao?". Hàn Tú lắc đầu, tỏ vẻ không tin, anh có nhất thiết phải hạ thấp cô theo cách này không?
Tiểu Thất vẫn tỏ thái độ bình thản như mọi khi, đôi mắt nheo lại: "Nếu không tin thì ngay bây giờ cô có thể thử, tôi sẽ dạy cô nấu ăn?"
"Hừ! Không biết nấu nướng đâu phải là tội gì tày trời! Phụ nữ không biết nấu ăn đầy ra đó. Ngày nay, phụ nữ cũng có thể "đầu đội trời, chân đạp đất", còn đàn ông các anh phải khắc cốt ghi tâm câu nói "giỏi việc nước, đảm việc nhà" đấy!". Ít nhất là ở nhà cô, điều này vẫn đúng, người tề gia nội trợ là bố chứ không phải là mẹ.
"Ồ, cái này tôi biết, không những thế, đàn ông còn phải biết nói chuyện phiếm nữa."
"Ái chà...Anh biết cả điều đó sao?"
"Điều này quan trọng lắm à?". Khi còn ở trong phòng thí nghiệm, anh đã có lần nghe thấy mọi người bảo thế, hôm nay, khi lên mạng, anh lại vô tình đọc được, đúng là trùng hợp.
"May mà anh còn biết."
Nấu xong, Tiểu Thất múc canh ra bát rồi bê đến bàn ăn. Hàn Tú hớn hở mang hai món canh còn lại ra rồi xới một bát cơm đầy, vui vẻ ngồi ăn. Ngày nào cũng như ngày nào, cô đều làm việc quần quật, mệt đến chết đi sống lại, về được đến nhà là chẳng còn muốn làm gì chứ đừng nói đến việc nấu nướng. Vậy nên hôm nay, khi trở về nhà, thấy cơm ngon canh ngọt đã bày biện ngay trước mặt, Hàn Tú thực sự cảm động đến rơi nước mắt
Cô phải cảm ơn vị "thánh mẫu" Sam Sam mới được. nếu không có cô bạn này thì Hàn Tú đã chẳng có được một người hữu dụng như Tiểu Thất. Đồng ý thu nhận Tiểu Thất đúng là một quyết định vô cùng sáng suốt!
"Sao cô đang ăn mà môi cứ giật giật thế?". Tiểu Thất hiếu kỳ hỏi.
"Phù.." Cô đang cảm động vì có cơm ăn, không được sao? "Anh không thấy thức ăn rất nóng à? Thổi phù phù như vậy có thể làm thức ăn nguội đi đôi chút mà."
"À, ra là thế! Cách hít thở khác người của cô, tôi chưa từng đọc thấy trong sách". Thì ra là một kiểu thở ra hít vào khác với bình thường, đây đúng là lần đầu tiên anh được nhìn thấy.
Hàn Tú bất lực, không biết nói gì, đành lườm anh một cái.
Cô cắn miếng sườn thơm ngọt, niềm xúc động lại trào dâng. Lát sau, Hàn Tú nghĩ, liệu có thể đi ăn ngoài tiệm không, gọi món gì có món đó? Cô bèn rút cuốn sách dạy nấu ăn từ trên giá xuống, lật qua giở lại. Lúc nhìn thấy món đu đủ hầm ếch rừng, đôi mắt cô chợt sáng bừng lên. Sam Sam đã từng nói rằng món ăn này khiến ngực đầy đặn hơn.
Cô bất giác nhìn xuống vòng một của mình, loại B không to không nhỏ, có điều về phần ngực, làm gì có người phụ nữ nào chê nó quá lớn cơ chứ? Đây đâu phải là thi trắc