Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
ng Cá kể một chuyện cười: Có một con hươu đang chạy trên đường cái, chạy mãi chạy mãi thành ra chạy đến đường cao tốc đấy. Cậu nói đi, ngoại hình của Mặt Trứng Cá chẳng ra sao nhưng cậu ta vừa biết kể chuyện cười nhạt nhẽo vừa biết nuôi thú nhỏ, đúng là người có lòng nhân ái mà, nói như vậy để thấy rằng trên thế gian này đâu phải chỉ có một mình Phạm Như Sênh, sao cậu phải ngày ngày buồn bã vì con người đấy, lại còn làm ảnh hưởng đến tâm trạng nữa chứ!”.
Khinh Văn không thể cười được nữa.
Trong cuộc đua tình ái cô mãi mãi không biết mình phải làm sao mới giành được chiến thắng.
Nếu như có thể, cô muốn hét vào mặt anh một tiếng: “Phạm Như Sênh! Em yêu anh như vậy, anh thích em một chút thì chết à?”.
Khinh Văn và Tô Nghệ đến nhà thi đấu khi mọi người đang hò hét hào hứng, Tô Nghệ quan hệ với mọi người rất tốt nên đã có người giữ chỗ cho cô, mang theo bộ mặt miễn cưỡng – Khinh Văn ngồi xuống hàng ghế đầu tiên hòa vào đám người nhiệt huyết đó.
Trong nhà thi đấu sáng choang như ban ngày, tất cả các ghế đều đã kín người.
Không khí thật là náo nhiệt.
Khinh Văn nheo nheo đôi mắt cận thị phân biệt hai đội nam sinh mặc áo trắng và áo đen đang chạy trên sân, trên khán đài, số con gái nhiều gần gấp đôi so với con trai, vẻ mặt vô cùng kích động.
Đột nhiên, tiếng hô hào và tiếng vỗ tay ào ào như sấm dậy mùa hè.
Cô nhìn thấy anh? Không phải là cô vẫn đang nằm mơ đấy chứ? Cô chớp chớp mắt, đúng là anh rồi, anh đang mặc đồng phục của đội áo trắng với vẻ sôi nổi hoạt bát mà lúc bình thường cô chưa bao giờ được thấy, khoảng cách khá xa, chỉ thấy đôi mắt anh chăm chú nhìn vào trái bóng, đong đầy, thăm thẳm như ánh trăng nơi đáy giếng, thậm chí còn sáng hơn cả ánh đèn trên trần nhà thi đấu. Trong khoảnh khắc đó, Khinh Văn hơi hốt hoảng, anh ấy vốn thích bóng rổ sao? Thế nhưng…ánh mắt cô lướt đến cánh tay vẫn còn băng bó, chỗ đó chẳng phải vẫn còn bị thương sao?
-“Sao vậy? Không phải là hối hận vì đã đi cùng mình đến đây đấy chứ?”. Tô Nghệ mắt nhìn sân đấu, thì thầm hỏi.
Khinh Văn quay lại, cô phát hiện ra Tô Nghệ không nhìn mình mà đang chăm chú nhìn vào một bóng dáng nào đó trên sân, Khinh Văn hiếu kì dõi theo, lượn lờ trước mặt họ chính là Thang công tử bảnh bao, trên sân bóng anh ta đã hoàn toàn biến thành một người khác, nghiêm túc, khoáng đạt, kiên định giống như đang đối mặt với một sự việc vô cùng quan trọng, chẳng giống với kiểu cười hì hì mọi khi.
Tất cả các chàng trai trên sân bóng đều đẹp mê người thế chăng? Giống như vừa bước lên một khán đài mới, mồ hôi đầm đìa, đó chính là sự thể hiện sống động nhất của tuổi thanh xuân.
Chỉ là ánh mắt của Tô Nghệ nhìn cậu ta, sao mà lại thân quen đến thế, giống hệt như ánh mắt cô khi nhìn Phạm Như Sênh, lẽ nào…
Khinh Văn chăm chú nhìn cô ấy như muốn chứng thực, có chút gì đó ngạc nhiên và mơ hồ, có lẽ cảm nhận thấy ánh mắt của cô, Tô Nghệ ngoảnh đầu lại nhìn Khinh Văn và vội vàng nói: “Hôm nay là trận đấu bóng rổ giữa Học viện Y học và Học viện Ngoại ngữ, Phạm Như Sênh thỉnh thoảng cũng chơi bóng rổ, trận đấu như thế này, nghĩ rằng hắn ta nhất định sẽ tham gia cho nên mình đưa cậu đến đây để thấy thêm một khía cạnh khác của hắn, có phải là càng không thể buông tay không?”.
Mặt Khinh Văn nóng bừng: “Thế cậu thì sao? Chẳng phải cậu muốn đến đây để ngắm bạn thanh mai trúc mã của mình sao?”.
-“Đừng nói bừa, mình chỉ thích bóng rổ thôi!”.
-“Nhưng ánh mắt của cậu đã tố cáo với người khác là sự việc không chỉ dừng ở đó!”.
-“Thật ư?”. Tô Nghệ bật cười: “Chỉ là mình thấy cậu ta giống một nhân vật trong phim hoạt hình mà mình thích thôi! Mitsui Hisashi ấy, tư thế mà anh ném bóng ở vạch ba điểm cũng đẹp như Mitsui Hisashi!”. Cô nghĩ một lúc rồi lại nói: “Cậu biết người ta nói “cục cưng” nhà cậu giống ai không?”.
Khuôn mặt Khinh Văn bắt đầu ửng hồng: “Anh ấy không phải là “cục cưng” của nhà tớ!”.
-“Mình không nói tới hắn ta, là cậu có tật giật mình!”. Tô Nghệ cười nói: “Mọi người đều nói hắn ta giống Kaede Rukawa đấy! Slam Dunk đã có bao năm nay, cũng có một vị trí đặc biệt trong lòng mỗi người, mình luôn cho rằng những hành động ấu trĩ như thế này chỉ có ở thời trung học…không ngờ vào đại học rồi vẫn còn ấu trĩ như thế, bây giờ mình mới có thể trải nghiệm được chút ít về những điều mà cha mẹ vẫn hằng nói: Thời học sinh thật hạnh phúc. Khinh Văn, chúng ta đều đang hạnh phúc đấy, cho dù cuối cùng mục đích của cậu không thể đạt được nhưng những gì đã qua là một trải nghiệm và đã có những kỉ niệm, như thế chẳng phải đã đủ rồi sao?”
-“Thực ra mình cũng chẳng dám quá hy vọng…”. Khinh Văn nói.
-“Nói không quá hy vọng chẳng qua chỉ là tự lừa bản thân mà thôi, cũng giống như thời khắc chờ đợi bảng điểm sau mấy năm học hành cần cù gian khổ, song lại chẳng được kết quả như mong muốn, nhưng trước đó ai lại chẳng kỳ vọng?”. Tô Nghệ vẫn dán mắt vào anh chàng mang đồng phục màu đen, khoảng cách rất gần nhưng lần đầu tiên Khinh Văn phát hiện ra mình không thực sự hiểu người bạn trước mặt.
Cô quay đầu, ngây ra nhìn sân đấu, đột nhiên sân đấ