Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.

Mình nghĩ, không nên vì những suy nghĩ này mà trách cứ bản thân, cho dù có hoang đường, có buồn cười hoặc xúc động đến đâu đi chăng nữa, hay không may bị người khác phát hiện, chỉ trích hoặc cười nhạo thì điều đó cũng là ý kiến của mọi người…”. Viết đến đây, Tô Nghệ từ nhà tắm gọi với ra: “Khinh Văn, lấy giúp mình bộ đồ lót trong tủ, mình quên không cầm vào rồi!”.
Cô bật cười, đột nhiên nghĩ đến trước kia, các cô xây dựng kế hoạch làm sao có thể theo đuổi được Phạm Như Sênh, Tô Nghệ đột nhiên tái mặt nói muốn đi vệ sinh, kết quả là cuối cùng quên mang theo giấy.
Nghĩ đến điều đó, tất cả như mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Nhớ lại đã từng đọc ở cuốn sách nào đó: Đối với phụ nữ mà nói, tình yêu là toàn bộ cuộc sống, còn đối với đàn ông, đó chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống của họ, cho dù ban đầu họ có hứa hẹn như thế nào thì khi đối mặt với những lựa chọn, họ luôn luôn thực tế hơn phụ nữ và hành động theo lý trí.
Có những lúc, tình cảm cũng chẳng dày hơn trang giấy là bao.
Những thứ mất đi trong thời đại học đã quá nhiều, tình cảm, sự tự tôn thậm chí là sự tôn nghiêm. Muốn bảo vệ bản thân, cho dù chẳng có gì có thể để mất nữa.
Đau đớn, đau đến mức chẳng còn sức lực chịu đựng, khi biết cách yêu bản thân mình cũng là lúc từ từ trưởng thành.
Nhưng cũng mệt rồi, kết cục đã định.
Có một số chuyện, có một số người, chúng ta không đủ sức để xoay chuyển.






Chưa phải là người tình!
Dạ dày lại đau!
Tống Khinh Văn ôm bụng, cả một ngày ngồi trước máy vi tính, gõ nhiều đến mức suy tư trở nên hỗn loạn.
Nhìn ra ngoài cửa sổ phòng làm việc, trời vẫn đang mưa tầm tã. Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng các đồng nghiệp gõ bàn phím lách cách. Sau khi tốt nghiệp, cô làm biên tập trong công ty mạng lớn của thành phố G này. Nói ra cũng thật buồn cười, thành phố G là nơi chất chứa bao nỗi hận, bao ký ức đau buồn của cô, là nơi mà trước khi tốt nghiệp cô đã từng thề sẽ ra đi, để có thể quên tất cả những việc đã từng xảy ra ở nơi này, nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn ở lại, nguyên nhân liệu có phải vì cô nghĩ rằng sẽ có một ngày nào đó anh sẽ trở về, hai người sẽ có thể gặp mặt nhau một lần, gặp mặt rồi thì có thể làm gì nữa? Điều này thì cô cũng không có câu trả lời, mỗi ngày qua đi đều sống như một linh hồn lang thang. Tô Nghệ sau khi tốt nghiệp đã rời thành phố G, bên cạnh cô cũng chẳng có người bạn nào tốt như vậy nữa. Bạn học và bạn đồng nghiệp, giữa hai bên tuy chỉ khác nhau có hai chữ nhưng trong ấy ẩn chứa sự khác nhau vô cùng sâu sắc, nhưng khác nhau như thế nào thì không thể nói rõ được.
Hồi đầu công ty chỉ có ba người, đến nay đã tăng lên nhanh chóng, đã năm năm trôi qua kể từ ngày đó, nói nhanh không nhanh mà chậm cũng không hẳn, Tiểu Nghệ nói anh đã trở về được một năm rồi, nhưng anh và cô vẫn chưa hề gặp lại. Thỉnh thoảng cô cũng nghĩ, thế giới nhỏ bé như vậy, biết đâu có một ngày không cẩn thận bọn họ sẽ đi lướt qua nhau, anh bên này, cô bên đó, như thế liệu có được coi là duyên phận lớn nhất của hai người không?
-“Hả?”. Khinh Văn khẽ ngẩn người, đến khi tiếng “Ding, ding” của thang máy vang lên, cửa bật mở, một dáng người cao lớn đang đứng trước thang máy, anh quay người lại,mỉm cười: “Vừa may, anh vừa hoàn thành công việc ở bên này, tiện đường ghé qua thăm em!”.
Người giữ liên hệ duy nhất với cô ở thành phố G là Thang Bồng, anh đã thực hiện được ước mơ thời niên thiếu, hiện anh là một phiên dịch viên cao cấp và nổi tiếng ở thành phố G. Nói thế nào thì cũng từng là bạn cùng trường đại học, tuy quan hệ của hai người không đến mức quá thân thiết, nhưng có thể dùng câu nói của Thang Bồng để lý giải: “Chí ít chúng ta đã cùng đi xem mặt trời mọc mà!”. Khinh Văn vẫn còn nhớ, khi mới bắt đầu liên lạc với anh, cô vẫn hơi bối rối, nguyên nhân chính là vì lời Tô Nghệ đã từng nói vào kỳ nghỉ đông trong năm thứ ba. Cũng may Thang Bồng là một người rất biết cách dẫn dắt không khí, hài hước trêu đùa, những khi không có đề tài gì để nói, anh lại ngẫu nhiên nghĩ ra một chủ đề mới.
Sau này, hai người đã dần dần trở nên thân thiết hơn, nhưng vẫn ở mức bình thường. Thang Bồng là người dịu dàng, quan tâm đến phái nữ, thỉnh thoảng cũng có chút nghịch ngợm, người con trai như vậy có sức hút đặc biệt, hơn nữa, cái mác phiên dịch viên cao cấp của anh ta dù đi đâu thì theo như cách nói của Tô Nghệ là: “Người tuổi trẻ tài cao tiền đồ rộng mở, còn về nhân phẩm mình có thể đảm bảo với cậu, nếu bỏ lỡ thì sẽ chẳng có người thứ hai đâu nhé!”.
Cũng có lúc Khinh Văn từng nghĩ, nếu như nói một cách miễn cưỡng rằng muốn tìm một người để thay thế ví trí người đó thì anh chính là sự lựa chọn tốt nhất, hơn nữa chính cô cũng đang cố gắng để dần dần tiếp nhận.
Gần công ty có một quán ăn Pháp, cô không thích phong cách ở đây lắm, không gian quá lãng mạn làm cô không biết xử sự thế nào mới phải. Hơn nữa, nhà hàng cao cấp như thế này rất đắt, còn tiền của cô thì…
-“Làm gì mà chau mày ủ dột như vậy? Đang xót tiền đó hả?”


Polaroid