Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
iờ được tặng một bó hoa to như thế này, lại chẳng biết rốt cuộc mình đang mang tâm trạng gì. Dường như tất cả đắng cay chua chát đều có đủ, nhưng chỉ thiếu vị ngọt.
-“Có chuyện gì à?, cô không hề mảy may ngạc nhiên khi anh có số điện thoại của mình, bởi bên cạnh cô có người trợ giúp thân cận nhất của anh.
-“Tối nay cùng đi ăn cơm được không em?”.
-“Tại sao?”.
Thực ra đi ăn cơm thì cần gì lý do!
Giọng Như Sênh vẫn dịu dàng: “Chỉ là ăn cơm thôi mà, cứ coi như là đi cùng anh, gần đây phải đi tiếp khách nhiều quá, ăn quá nhiều thứ hổ lốn, tối nay Như Tiêu và mẹ lại không có nhà, anh không muốn ngược đãi dạ dày của mình!”.
Khinh Văn lập tức mềm lòng ngay, hồi đại học anh vẫn thường ngược đãi dạ dày mình, khi ăn cơm thường ăn rất nhanh, thật xấu hổ khi anh học y, không biết làm như vậy là không tốt cho dạ dày sao?
-“Ăn ở đâu?”, cô tự nhủ trong lòng, cô chẳng qua là đồng cảm, đồng cảm với anh mà thôi!
Giọng nói bên kia rõ ràng là đang rất vui: “Anh đợi em ở dưới lầu nhé!”.
Tắt điện thoại, cô ôm lấy bó hoa bách hợp đó, không thể phủ nhận rằng, giây phút này cô thật sự cảm thấy rất vui.
Khi từ thang máy bước ra, cô hít một hợi thật sâu, nhưng bàn tay vẫn không ngừng nắm chặt lấy vạt áo, thói quen nhỏ mỗi khi căng thẳng bao năm nay, hình như chỉ khi ở trước mặt anh cô mới biểu lộ.
Mùa xuân ở thành phố G vẫn còn vương vấn một chút hơi lạnh, đặc biệt là sáng sớm và lúc hoàng hôn, nhiệt độ chênh lệch khá lớn. Anh đứng ở xa xa, dáng người cao cao kéo dài thành bóng trên mặt đất, hôm nay anh ăn mặc rất thoải mái, áo sơ mi và quần Tây đơn giản, phối bên ngoài là chiếc áo khoác màu đen, nổi bật lên vẻ đẹp chín chắn và đẹp trai so với đám đông. Như Sênh ngày trước vì hoàn cảnh gia đình nên ăn mặc rất giản dị, nhưng cho dù thế nào thì cô vẫn luôn nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Trong suốt năm năm, đây là lần đầu tiên cô cẩn thận đánh giá về anh, so với thời đại học, hình như anh có gầy hơn một chút. So với lần gặp mặt tại buổi tiệc mấy hôm trước có vẻ tiều tụy đi ít nhiều, sắc mặt cũng không được tốt lắm. Lòng cô không tránh khỏi cảm giác xót xa, vội vàng thầm mắng bản thân và lấy lại tinh thần.
Cô chầm chậm đi về phía anh, vốn muốn giữ thái độ kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đi tới, ai bảo khi trước cô là cái đuôi chạy theo anh. Nhưng khi đến trước mặt anh thật, rốt cuộc cô vẫn không thể thản nhiên nhìn thẳng vào anh, lại cúi đầu, nhìn xuống ngón chân mình, và hỏi: “Đi ăn ở đâu?”.
Bởi vì cúi đầu nên cô không nhìn thấy nét mặt của anh, chỉ có thể nghe thấy giọng nói ấm nồng: “Lên xe trước đã!”.
Trong ký ức, chỉ trong những ngày cuối cùng bên nhau thì anh mới nói với cô dịu dàng như thế, điều đó khiến cô cảm thấy bản thân mình giống như báu vật được anh nâng niu trên tay. Bây giờ nhớ lại, cô vẫn hoài nghi liệu có phải khi đó anh đã sớm liệu được việc mình sẽ ra đi nên mới đối xử tốt với cô như vậy?
Khinh Văn không kìm được, chợt thầm cười khổ, sao mà khi hận một người nào đó thì dường như chỉ có thể nhớ được những điểm xấu của người ta.
Chiếc xe chầm chậm nhập vào dòng người, cô chọn ngồi ở hàng ghế sau.
Sự im lặng giống như một sợi dây leo đang lan dần ra trong xe, bên trong thật u ám, chỉ có tiếng hơi thở của hai người vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Như Sênh vốn là người ít nói, mấy năm nay hình như cũng chẳng có gì thay đổi. Hơn nữa cô cũng không còn là Tống Khinh Văn hừng hực lửa của năm nào, mặt dày đi bám đuôi người khác, đó là chuyện mà đã lâu lắm rồi cô không làm.
Cô quay đầu, cảnh vật đang lùi dần sau cửa kính xe, trên đại lộ thênh thang thẳng tắp, bóng từng chiếc, từng chiếc xe đổ xuống bị gió đánh tơi tả, phong cảnh ở ven đường vẫn còn chưa kịp nhìn rõ đã vội lùi về phía sau. Tình yêu cũng như việc nắm bắt một cơn gió, trong bao nhiêu đêm vật vã không ngủ được, cô vẫn luôn nghĩ rằng, liệu có phải tình yêu của cô chính là cơn gió sắp tan.
Cô mở cửa sổ, để cho hơi lạnh của đêm tràn vào xua tan nỗi buồn, để tâm tư được thư thả.
Khinh Văn không ngờ nơi Như Sênh đưa cô đến chính là nhà hàng cạnh đại học H năm nào.
So với năm năm trước, nhà hàng cũng không thay đổi nhiều, chỉ là đã đổi chủ mới, phục vụ vẫn là những sinh viên của đại học H. Khinh Văn đắm mình trong đó, nhìn những người phục vụ đang làm việc giống như mình năm nào, cô bất chợt hoảng hốt, hồi ức giống như chiếc đèn kéo quân đang quay vòng tròn, cô bước vào thế giới của anh, chạy đuổi theo từng bước chân anh, đã từng khóc, từng mệt mỏi, từng vui vẻ nói cười, nhưng tuyệt nhiên chưa từng oán trách…Một cảm giác chua xót đang dâng trào trong tim cô, mấy năm nay dù luôn ở thành phố G, nhưng cô vẫn chẳng có đủ dũng khí để trở lại đại học H, càng không đủ dũng cảm để đến nơi này.
Khách đến ăn hầu hết đều là sinh viên, nhưng không đông lắm., có lẽ giờ cao điểm đã qua. Khi hai người được phục vụ dẫn vào đã có rất nhiều sinh viên ngẩng đầu nhìn theo,có giọng con gái thốt lên kinh ngạc: “Mau xem kìa, anh kia đẹp trai quá!”.
Khinh Văn nhìn thấy trong mắt cô sinh viên nọ hình ảnh của mình năm