XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

n lỗi em!”.
Luồng hơi nóng đó phả vào tai tôi.
Bên ngoài, trời rất lạnh, tôi bất giác kéo cổ áo mình lên, giả vờ không nghe thấy. Nhưng mắt tôi lại bị hơi nóng của bát cháo tỏa ra phả vào mắt nóng đến độ chỉ muốn chảy nước mắt.
Đậu Đậu nói tranh suy nghĩ trong lòng tôi: “Bây giờ nói xin lỗi thì có tác dụng gì chứ, sao không nói từ trước?”.
Tôi kinh ngạc nhìn cô, ông xã đã cố tình hạ thấp giọng, không ngờ cô vẫn nghe thấy.
Nhận ra sự băn khoăn của tôi, cô chu môi nở nụ cười ranh mãnh: “Em đoán đấy!”.
Ông xã ăn uống chậm rãi vẻ nho nhã nhưng trong lòng anh có lẽ cũng rất khó chịu, đôi lông mày luôn chau lại. Tôi múc từng thìa cháo ăn chậm rãi, lòng vô cùng trống rỗng, không thể nào lấp đầy được.
Thì ra những thứ đã mất đi, không thể nào lấy lại được nữa.
Ăn xong bữa ăn đêm, Đậu Đậu bắt xe về nhà trước. Hai người chúng tôi kẻ trước người sau đi trên đường, tâm trạng vô cùng ủ dột. Trời âm u lạnh lẽo, hai bên đường là hai hàng cây thanh thúy được cắt tỉa gọn gàng, từng cây từng cây nối tiếp nhau, dường như kéo dài mãi. Vỉa hè lát gạch, chúng tôi bước từng bước, tiếng bước chân nghe thật rành rọt
Anh đột nhiên quay đầu lại, giơ tay về phía tôi. Tôi đút tay vào trong túi áo khoác, bước từng bước chậm rãi, coi như không nhìn thấy. Khi kết hôn, mới mua nhà, đi qua con đường nhỏ âm u tĩnh mịch này, nhìn thấy trên cây sầu riêng bên đường mọc đầy quả, hưng phấn trèo lên lưng anh, với tay hái.
Anh rất thích ăn sầu riêng, thường thì thầm bên tai tôi, nói là chúa tể của các loại hoa quả, là loại hoa quả anh yêu thích nhất.
Bây giờ nghĩ lại, tôi lúc đó ngây ngô một cách buồn cười, tìm đủ mọi cách để vặt được sầu riêng xuống, rõ ràng biết là vẫn còn xanh, chắc là trong ruột chát đắng, nhưng vẫn đưa cho anh. Anh càng buồn cười hơn, biết rõ là không thể nuốt nổi, nhưng vẫn cứ gắng gượng ăn hết.
Chúng tôi của ngày đó, chính là một đôi uyên ương vui vẻ.
Bây giờ, chúng tôi trở nên xa lạ đến độ đáng sợ, cho dù đi cùng với nhau, cũng không muốn kề vai sát cánh, mỗi người tự đi con đường riêng của mình. Tôi tưởng rằng như vậy sẽ dễ chịu hơn đôi chút, thế nhưng, trong lòng vẫn vô cùng khó chịu.
Anh đi sát đến bên tôi, cuối cùng không kìm được mở miệng: “Bà xã, thực sự xin lỗi em, bây giờ anh biết mình sai rồi!”. Trên trời chỉ thấy vầng trăng tàn, không có lấy một gợn mây, dưới đất toàn là những bóng hình lờ nhờ. Tôi từ từ mở miệng: “Không cần đâu!”. Trong lòng tôi đã từng nghĩ hàng nghìn hàng vạn lần, nếu như có một ngày anh biết lúc đó đã nghi oan cho tôi, nói lời xin lỗi, tôi sẽ làm thế nào?
Tôi đã nghĩ, có thể sẽ lao vào người anh, vừa đánh vừa cắn. Tôi cũng đã nghĩ, tôi đắc ý nhìn anh và cười khẩy.
Giờ đây, tôi lại không biết phải nói gì.
Giọng nói anh tha thiết: “Hay là em cũng đánh trả lại anh?”. Anh nắm chặt lấy cổ tay tôi rồi tát mạnh vào mặt anh. Tôi giằng ra khỏi tay anh, đột nhiên dùng toàn bộ sức lực, tát thẳng vào mặt anh.
Anh ôm mặt, ngẩn người nhìn tôi, không nhúc nhích.
Tôi trừng mắt nhìn anh, tưởng rằng như vậy sẽ dễ chịu hơn phần nào, nhưng thực ra, không phải như vậy!
Trong lòng vẫn vô cùng khó chịu, khó chịu đến độ không muốn nói thêm mở miệng.
Anh chợt ôm chầm lấy tôi, ôm thật chặt. Tôi buồn rầu, nước mắt tuôn rơi lã chã, chúng tôi bây giờ cùng ngồi ăn cơm nhưng mỗi người tự lo lấy mình.
Đúng vậy, không thể nào quay trở lại như trước đây được nữa rồi!






Tiêu diệt Tiểu Tam
Mọi người đều gọi con gián là “tiểu cường”, nguyên nhân chính là do nó sống quá ngoan cường. Nghe nói đầu đứt vài ngày rồi, nó vẫn có thể sống, trừ khi bị chết đói. Nhưng độ dày của da mặt Tiểu Nhã quả thực có thể so tài được với con gián.
Chẳng phải như vậy sao, mưu kế gái trinh đã bị lật tẩy, vẫn còn trơ mặt đến nhà tôi tỏ ra ân cần, mặc dù chẳng có ai thèm để ý đến cô ta, cô ta có thể tự nói một mình suốt mấy tối liền, thậm chí khi nhắc đến bệnh ung thư vú của cô ta, nước mắt còn tuôn rơi lã chã.
Da mặt dày, khả năng nói dối không chớp mắt, cái này có thể gọi là cổ nhân không có ai sánh được, sau này cũng không có ai bì kịp.
Ngay cả tôi cũng phải phục cô ta sát đất!
Quả nhiên, chính cô ta cũng nhè ra, đành phải cho thêm nước.
Cô ta bắt đầu nổi giận: “Lúc đầu chị nói hơi nhạt!”.
Tôi tỏ vẻ vô tội: “Lúc đầu đúng là nhạt thật!”.
Cô ta hung hăng, như thể chuẩn bị đánh tôi, mắt tóe lửa: “Chị cố ý!”.
Tôi càng tỏ vẻ vô tội: “Chính cô bảo tôi nếm thử mà”.
Cô ta đnh phải múc rau cần xào thịt bò vào đĩa, bắt đầu nấu canh cá. Tôi bê thức ăn vào cho ông xã nếm thử, anh chau mày, dặn dò tôi: “Em đừng ăn món này!”. Tôi gật đầu: “Được!”. Tôi gắp rau cần chuẩn bị cho vào miệng, ông xã chợt giành lấy: “Khó ăn chết đi được, em mà ăn chắc chắn sẽ nôn ra”.
Câu nói này, Tiểu Nhã đang nấu canh cá trong bếp vừa vặn nghe thấy, mặt tái nhợt. Cô ta ngồi xuống ghế sofa, nhìn đồng hồ, sa sầm mặt không lên tiếng. Tôi nhân lúc họ không chú ý đã chui vào bếp và đổ xì dầu vào trong nồi
Hành động xo