Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.
đầu sang hỏi Lý Tử: “Cô Cao Mẫn Lý, cô tin chắc cuộc hôn nhân này chính là sự an bài của Thượng đế, bằng lòng tiếp nhận anh Phương Chí Tín trở thành chồng của cô không?”.
Lý Tử tươi cười như hoa nở: “Con bằng lòng!”.
Mục sư lại hỏi: “Thượng đế đã để con sống trên cõi đời này, con cần phải dịu dàng đoan trang phục tùng người đàn ông này, kính yêu anh ấy, giúp đỡ anh ấy, chỉ sống duy nhất với mình anh ấy, xây dựng nên gia đình. Cần phải tôn trọng gia tộc của anh ấy giống như gia tộc của chính mình,hết súc hiếu thuận, làm trọn bổn phận của một người vợ cho đến cuối đời, con hứa trước Thượng đế và mọi người có mặt ở đây, con có bằng lòng như vậy không?”.
Lý Tử gật đầu: “Con bằng lòng!”.ồng cũ của Lý Tử - Trần Kiều, đột nhiên bước đến, bước từng bước nghe rõ mồn một. Trần Kiều đã gầy đi nhiều, khuôn mặt hốc hác.
Xem ra thời gian qua anh ta sống không ổn chút nào.
Phương Chí Tín vội vàng đi lên chặn trước người Lý Tử, mở to mắt nhìn anh ta, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”. Nào ngờ, Trần Kiều lại quỳ sụp xuống đất, rút từ trong người ra một chiếc nhẫn vàng, hỏi Lý Tử: “Em có bằng lòng cưới lại với anh không?”.
Lý Tử ngẩn người, nhưng nhanh chóng khôi phục lại tâm trạng, nói từng tiếng một thật rành rọt: “Tôi yêu chồng của tôi, cho dù trong bất cứ hoàn cảnh nào đều bằng lòng phục tùng anh ấy, yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo vệ anh ấy”. Cô ngừng lại, mắt sáng long lanh, nói hằn từng tiếng: “Chồng của tôi là Phương Chí Tín”.
Trần Kiều hét lên: “Anh hối hận rồi, hãy cho anh một cơ hội, chỉ cần một cơ hội thôi!”.
Lý Tử gạt Phương Chí Tín đang đứng bảo vệ trước mặt cô ra, bước thẳng đến trước mặt Trần Kiều, ánh mắt kiên quyết: “Xin lỗi, tôi đã từng cho anh vô số cơ hội, là do anh không biết trân trọng”.
Giọng Trần Kiều run rẩy: “Vậy thì em hãy trả căn nhà lại cho tôi!”.
Mắt Lý Tử sáng ngời, lấp lánh như bầu trời đầy sao giữa đêm đen: “Tôi yêu chồng tôi Phương Chí Tín, tôi nguyện ở cùng với anh đến cuối cuộc đời. Trả căn nhà lại cho anh, chỉ là muốn chứng mính tôi đã hoàn toàn vứt bỏ anh!”.
Phương Chí Tín vô cùng cảm động, ánh mắt long lanh: “Cao Mẫn Lý, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh cũng đều muốn nuôi dưỡng em, yêu thương em, an ủi em, tôn trọng em, bảo vệ em đến cuối cuộc đời”.
Lý Tử ôm chầm lấy anh, ôm rất chặt. Rơi nước mắt gật đầu: “Em cũng bằng lòng!”.
Cổ họng tôi nghẹn lại, chực trào nước mắt. Cho dù bây giờ chịu quay đầu, nói bao nhiêu lời không muốn từ bỏ, đã trở thành quá khứ rồi.
Bây giờ thứ duy nhất còn lại chỉ là sự lạ lẫm.
Chỉ còn lại khung cảnh đi lướt qua nhau. Trước đây, em nằm ngay bên cạnh anh, giơ tay ra là có thể sờ thấy.
Bây giờ, gần ngay trước mặt mà như xa tận chân trời, rất xa xôi diệu vợi.
Mấy hôm sau, Tần Tử Long mặt ủ rũ đến nhà tôi. Tôi nhìn gương mặt ủ dột của anh, cảm thấy rất buồn cười. Tôi hiếu kỳ hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.
Lời nói vừa thốt ra, anh đã chằm chằm nhìn tôi: “Có một cô nhóc tỳ muốn cưới tôi!”.
Tôi lấy tăm nhọn xiên miếng dưa vàng, từ từ đưa vào miệng, chậm rãi nói: “Đây là việc hay mà!”.
Anh dở khóc dở cười: “Tuổi của chúng tôi không phù hợp!”.
Tôi hào hứng: “Cô nhóc đó bao nhiêu tuổi?”.
Anh than thở: “Mới hai hai”.
Tôi cười: “Kém nhiều tuổi thế!”.
Anh trừng mắt nhìn tôi: “Cái gì mà nhiều thế, tôi rất già sao?”.
Tôi nghiêng trái nghiêng phải nhìn anh, nghe ông xã nói, anh đã ba mốt, ba hai tuổi rồi. Nên tôi nói: “Thì kém nhiều tuổi quá mà!”.
“Cái gì!”. Anh nhìn tôi vẻ kinh ngạc, chỉ vào mũi mình, “Cùng lắm là tám tuổi!”. Anh lại nói: “Anh mới ở tuổi tam thập nhi lập thôi”.
“Không giống!”. Tôi lắc đầu, thời đại này, tuổi tác vốn là bí mật, đương nhiên bí mật này có thể cải tạo được! Anh tức giận lôi chứng minh thư ra, tôi nhìn, năm 1979! Tôi nói thất thanh: “Anh mới hai chin tuổi à? Thật không thể nào tin nổi!”. Anh lườm tôi một cái: “Bây giờ em cũng là người Quảng Đông, người Quảng Đông đều tính tuổi mụ”.
“Em chẳng cần!”. Tôi chu môi, trừng mắt nhìn lại anh.
Anh gật đầu, khẽ mỉm cười: “Vậy cũng phải, phụ nữ đều không muốn thừa nhận mình hai bảy tuổi, hai sáu và hai bảy đúng là có sự khác biệt”.
Đáng ghét! Tôi phấp phỏng lo sợ, nhưng cuối cùng vẫn hỏi: “Vợ anh sao mà mất vậy?”. Khi anh nghe thấy câu hỏi này, ánh mắt nhìn tôi trở nên lơ đễnh, dường như đang ra sức né tránh điều đó. Cuối cùng, anh gắng gượng mỉm cười, cúi đầu: “Thực ra, khi mới kết hôn không lâu, cô ấy đã cố ý đâm xe và qua đời”.
Tôi hạ thấp giọng: “Em xin lỗi!”.
Anh cố mỉm cười, nhưng trong mắt lại toát ra sự bi thương: “Không có gì, đúng vậy, là anh có lỗi với cô ấy, bây giờ nói ra, có thể sẽ dễ chịu hơn. Bởi vì cô ấy biết anh không yêu cô ấy, cho nên đã dùng cách thức này để trả thù anh”.
Anh dường như bị lún sâu vào trong ký ức, không thể tự mình thoát ra được: “Bởi vì cô ấy không thể chấp nhận việc anh coi cô ấy là bóng hình của người khác”.
Lại là một phiên bản khác, lúc đầu anh nói bởi vì có người khác giở trò nên anh mới làm mất bà xã trên thiên đường. Tôi nhíu mày, hỏi vẻ nghi n