Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.

gờ: “Ai đã giở trò vậy? Có phải là người mà anh thích không?”.
Nụ cười của anh vô cùng khó khăn: “Cũng gần như thế, bởi vì người con gái mà tôi thích, ngày hôm đó cách đây ba năm, đã trở thành vợ của người đàn ông khác. Tôi uống say khướt, không cẩn thận đã kể ra. Kết quả là cô ấy nghe thấy”.
Tôi thở dài: “Anh thật là đáng thương!”.
Đôi mắt anh long lanh, dường như có vô số ngôi sao trong đó: “Đúng vậy, anh rất đáng thương, thích một cô gái rất lâu rất lâu, nhưng người ta lại không hề hay biết gì”. Anh thở phào, tôi nhận ra tay anh khẽ run rẩy. Ánh mắt anh có vẻ né tránh, dường như không dám nhìn thẳng vào tôi: “Lúc vợ anh mất, vừa vặn mang thai đứa con của anh, từ đó về sau, anh không muốn tiếp cận những người phụ nữ khác”.
“Anh chỉ là muốn chuộc tội!”. Tôi nói thẳng: “Anh vẫn không yêu chị ấy!”.
Anh miễn cưỡng mỉm cười: “Đúng vậy, chỉ là muốn chuộc tội!”. Tôi gật đầu vẻ suy tư, than thở: “Cô gái được anh yêu thật là hạnh phúc, nếu như cô ấy biết, chắc chắn cảm động đến ngất đi được!”. Tôi ngừng lại, lại trách anh: “Anh cũng không phải chút nào, thích người ta thì phải nói ra chứ!”.
Ánh mắt anh mơ màng nhìn tôi chằm chằm, dường như rơi vào trong cõi mộng.
Bên ngoài trời đổ mưa, mưa lâm thâm, bắn vào cửa kính, từ từ chảy xuống. Chậu phía ban công nở rực rỡ, lúc mua, chủ cửa hàng nói, chỉ cần ngày nào cũng tưới nước thì nó sẽ nở hoa quanh năm.
Mùa đông, trời lạnh quá, lạnh thấu tim.
Nhưng hoa vẫn nở rộ, đỏ rực giống như đốm lửa mọc trên đầu cành cây, từng bong lớn, gần như mọc kín cả chậu hoa, rực rỡ chói lòa.
Chuông cửa bị ai đó ấn liên tục, âm thanh đó như thể tiếng kêu thảm thiết của nữ quỷ, vang động khiến tai tôi phát ù. Tôi bực bội đi ra mở cửa: “Làm gì thế, ấn chuông cửa như vậy, có phải là bị bệnh không?”. Khi ánh mắt tôi nhìn thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Đậu Đậu, tiêu rồi, cô nhóc này lại thất tình rồi!
Cô lặng lẽ tiến vào phòng, ngồi xuống ghế sofa, nước mắt ròng ròng. Tôi vội rút lấy khăn giấy đưa cho cô, cô không đón lấy, ngược lại còn cầm hộp khăn giấy ôm trước ngực, điên cuồng rút liên tục, những tờ khăn giấy trắng tinh rơi vào tay cô bỗng chốc bị vò nát.
Tôi hạ giọng, gọi: “Đậu Đậu”. Cô tỏ vẻ như không hề nghe thấy, chỉ chảy nước mắt. Cô khóc một lúc lâu, cuối cùng cũng giận dữ lên tiếng: “Tại sao anh ta lại đối xử với em như vậy?”. Xem ra lại không gặp được người đàn ông tốt rồi.
Tôi rót cho cô một cốc nước, cô uống một hơi hết sạch, giọng nói nhát gừng: “Sao lại, có thể, anh ấy sao, có thể…”. Không biết anh chàng kia đã làm gì cô rồi? Cô nhìn tôi, ánh mắt thê lương, “Sao anh ta có thể như vậy…”.
Cuối cùng tôi cũng không thể nhịn được nữa, xung phong: “Có cần chị giúp đỡ không?”.
Cô nhìn tôi, dường như nhìn thấy chút tia hy vọng, đứng bật dậy kéo tôi chạy ra phía cửa: “Chị hãy đi giúp em thổ lộ tình cảm với anh ấy!”.
Tỏ tình? Đầu tôi như muốn nổ tung! Chẳng phải cô ấy đã bị ruồng bỏ sao? Lại còn tỏ tình làm gì nữa? Cần phải đi lên án chứ! Tôi nói: “Đậu Đậu, việc này rốt cuộc là thế nào? Không phải là em lại bị ruồng bỏ đấy chứ?”.
Cô giúp tôi đóng cửa, kéo tôi đi ra phía cầu thang máy.
“Đậu Đậu, em phải nói cho chị biết rõ toàn bộ sự tình thì chị mới nói giúp cho em được chứ”.
“Anh ấy rất quá đáng!”. Đậu Đậu chớp mắt nhìn tôi, nước mắt long lanh, “Anh ấy thực sự rất quá đáng!”. Xem ra, anh chàng đó đúng là rất quá đáng!
Tôi vỗ vỗ ngực tỏ vẻ trượng nghĩa: “Vậy chúng ta đi, chị sẽ lên án giúp em!”.
Tôi và Đậu Đậu vội vàng đi đến công ty của Đậu Đậu, tôi vẫn cảm thấy hơi lo lắng, hỏi đi hỏi lại toàn bộ quá trình sự việc.
Cô lại kéo tôi, hùng dũng tiến vào tòa lầu công ty. Bảo vệ ở cửa chặn chúng tôi lại, hỏi Đậu Đậu: “Chẳng phải cô đã bị đuổi việc rồi sao?”.
Đậu Đậu nói: “Tôi quay lại để lấy đồ!”.
Thì ra là bị người ta đuổi việc! Đuổi thì đuổi chứ sao, sao lại phải tức giận đến nông nỗi này!
Bước vào trong cầu thang máy, Đậu Đậu mới chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc: “Vì muốn theo đuổi anh ấy, em đã đến công ty anh ấy xin việc, em tốt như vậy, thế mà anh ấy lại đuổi việc em!”.
Tôi gật đầu đồng tình, như thế chẳng hay chút nào!
Cầu thang máy cứ cách mấy tầng lại dừng lại, tâm trạng Đậu Đậu vô cùng lo lắng, mặt tỏ vẻ căng thẳng. Tôi an ủi cô: “Cứ từ từ thôi!”. Cô vẫn hung hăng: “Diệp Tử, anh ấy thực sự rất không phải!”.
Tôi gật đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng rầu rĩ, ôi, tự cổ đàn ông đều bạc tình mà!
Thang máy dừng lại ở tầng trên cùng, Đậu Đậu giận dữ tiến vào, không quên kéo theo tôi. Cô thư ký ở quầy muốn ngăn lại: “Cô Đậu Đậu, cô không thể vào được, chủ tịch hội đồng quản trị đang họp”.
Đậu Đậu không hổ là Đậu Đậu, chuyện gì cũng mặc kệ, trực tiếp đạp cửa, lao vào. Tôi đứng ở cửa, nhìn vị chủ tịch hội đồng quản trị, trợn tròn mắt kinh ngạc!
Ngất, không phải trùng hợp đến thế chứ, thật không ngờ là Tần Tử Long!
Là chính tôi nói với anh, hãy đuổi việc người đang theo đuổi anh là xong chuyện!
Tần Tử Long nhìn tôi, cũng sững sờ kinh ngạc. Đậu Đậu tức giận càu nhàu với anh: “Tại sao anh lại đuổi


XtGem Forum catalog