Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

muốn ly hôn hay không. Nếu như trước đây anh ấy không chịu, bây giờ lại đột nhiên đồng ý, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì, có phải không? Chúng ta đi hỏi cho rõ, chết cũng phải chết một cách rõ ràng”.
Tôi chỉ lắc đầu, ra sức lắc đầu: “Em sợ. Em không dám đối diện với anh ấy, sợ nghe những lời nói thực của anh ấy không phải là những điều em muốn nghe. Sợ anh ấy nói, bởi vì cần phải có trách nhiệm với Tiểu Nhã. Sợ anh ấy nói… là bởi vì giữa hai người không còn tình cảm nữa. Em thật sự rất sợ… cố gắng hết sức để thuyết phục mình, nhất định phải ly hôn, nhưng em thực sự không thể khống chế tình cảm của mình được”. Tôi vùi đầu vào lòng anh, con tim đau đớn tột cùng.
Giọng anh run rẩy: “Em đừng suy nghĩ lung tung!”.
Tôi ngước mắt nhìn anh, nước mắt tuôn rơi lã chã, dường như con sống lớn bị vỡ đê. Anh cúi đầu nhìn tôi, mỉm cười, trong mắt lại lấp lánh nước mắt. Anh đột nhiên từ từ, chậm rãi ghé sát vào môi tôi. Con tim tôi đập thình thịch, mở trừng mắt nhìn anh, trong khoảnh khắc này dường như rơi vào giấc mơ, khiến người ta hoảng hốt mơ màng.
Hơi thởồng ấm của anh phả vào mặt tôi, môi anh chỉ cách môi tôi một khoảng rất gần. Anh dường như định thần lại, thả tôi ra, ánh mắt tràn đầy nỗi tuyệt vọng. Tôi ngẩn người nhìn anh, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh có ánh mắt tuyệt vọng nhường này, như là người bị rơi vào tình cảnh khốn cùng, đang cố gằng tìm kiếm một cơ hội sinh tồn.
Anh từ từ chậm rãi nói một câu: “Anh đi đây!”.
Cuối cùng tôi vẫn không kìm chế được, chạy đến công ty của ông xã. Từ chỗ bảo vệ đến văn phòng, ai nấy đều chăm chú nhìn tôi, nhìn từ trên xuống dưới, thì thầm bàn tán xôn xao. Những câu chữ đó chui vào tai tôi, từ từ biến thành gai nhọn đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng tôi!
“Nghe nói anh Khoa và Tiểu Nhã ở cùng nhau”.
“Vợ đã đến làm ầm lên rồi, có kịch hay để xem rồi”.
Tôi cố gắng trấn tĩnh mình, chậm rãi gõ cửa văn phòng. Bên trong không có ai lên tiếng, tôi đẩy luôn cửa ra. Cảnh tượng trong đó khiến tôi toàn thân run lẫy bẩy. Tiểu Nhã đang ngồi trên đùi anh, mặt đầm đìa nước mắt. Còn anh chỉ im lặng, trừng mắt nhìn tôi, dường như bị tôi làm phiền. Tôi cố gắng nuốt nước mắt vào trong bụng, cố gắng mỉm cười bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Tiểu Nhã cười, hỏi tôi: “Sao cô lại đến đây?”.
Ông xa mặt lạnh tanh, đôi mắt đó càng tỏ ra thản nhiên. Tôi mở miệng đầy khó khăn: “Em muốn hỏi anh, bao giờ đi làm thủ tục ly hôn?”. Thì ra bọn họ đúng là đang ở với nhau! Ông xã nhìn tôi, mặt vẫn bình thản, giọng nói hoà nhã đến độ gần như không mang theo một chút sắc thái tình cảm nào: “Tuỳ em!”.
Đầu tôi dường như bị ai cầm búa gõ mạnh, hết cú này đến cú khác, đầu đau như muốn nổ tung. Tôi hít thở một hơi thật sâu, chỉ cười: “Tài sản, muốn phân chia như thế nào?”.
Anh trầm mặc, chỉ chăm chú nhìn tôi, không chớp mắt.
Tiểu Nhã cười nhạt: “Đương nhiên là chia đôi!”.
Bàn tay tôi bất giác sờ lên bụng, cười còn lạnh hơn: “Nằm mơ!”.
Tiểu Nhã tỏ vẻ khinh bỉ: “Lẽ nào cô muốn nuốt trọn sao?”.
Tôi toét miệng cười, nhưng trong lòng lại đau đớn khôn tả: “Đúng vậy, tôi muốn anh ta tay trắng ra khỏi nhà!”. Anh nhìn tôi, ánh mắt mơ màng, dường như đang có ngàn vạn điều muốn nói, chỉ là không thể nói ra khỏi miệng.
Tiểu Nhã đập tay xuống: “Cô đừng có mơ, tôi còn lâu mới để cho cô yên!”.
Anh tình nguyện cần một người phụ nữ hư hỏng, cũng không muốn tôi nữa.
Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh thấu xương: “Có thể ra toà án”.
Anh khẽ nhúc nhích môi, một lúc lâu sau, mới chậm rãi nói: “Tuỳ em!”. Vẫn là lại hai chữ đó, tuỳ tôi, chuyện gì cũng đều tuỳ tôi, cho dù không còn gì nữa cả, anh cũng không buồn quan tâm. Kể cả con trẻ, anh cũng không quan tâm. Cho dù bây giờ tôi có chết đi, có phải là anh cũng không quan tâm?
Tôi dung toàn bộ sức lực để mỉm cười, cổ họng đau đớn như thể có một con rắn đang trườn, từng chút từng chút một, từ từ chặn lại, đến độ tôi gần như không thở nổi, mọi vật trước mắt dần trở nên mơ hồ. Tôi cắn môi, cuối cùng mở miệng nói một câu: “Cảm ơn!” rồi quay người bước đi.
Tôi vẫn luôn tưởng rằng tôi không thể làm nỗi, từng giây từng phút đều có thể rơi nước mắt, từng giây từng phút đều có thể khóc lóc thảm thiết, thậm chí bị sụp đổ.
Nhưng tôi đã làm được, Tôi thản nhiên đi xuyên qua đám người, xuyên qua vô số cặp mặt, không hề nhỏ nước mắt, tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, rõ ràng là không gì có thể đánh gục tôi được.
Tôi nhìn cầu thang máy, nhìn thấy con số bên trên. Trên cánh cửa thang máy, có khuôn mặt tôi, lờ mờ nhưng lại rất rõ nét, rõ đến độ có thể nhìn thấy nước mắt tôi đầm đìa khắp mặt.
Tất cả mọi thứ, cuối cùng cũng rõ rành rồi, anh không còn quan tâm tới tôi nữa! Không giống như trước đây, chỉ cần tôi tuỳ hứng kêu một tiếng, anh liền lao đến. Cho dù tay tôi bị dao cứa một vệt nhỏ, anh cũng xót xa cả ngày trời.
Cuối cùng, vẫn là không thể quay lại được nữa.
Thực ra trong lòng tôi sao lại không hiểu chứ, chỉ là không muốn nghĩ lại mà thôi.
Cứ tưởng là ngày ngày cứ cố duy trì như vậy, rồi mọi việc cũng sẽ qua