XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

ộng gần đây của ông xã rất kỳ lạ, bắt đầu từ hôm kỷ niệm ngày cưới, anh như thể bị người ta rút mất hồn, lúc thì quên thứ này đến thứ khác, lúc thì tâm trạng mơ hồ mông lung.
Liệu có liên quan gì đến Tiểu Nhã không? Hay là… anh đã xảy ra chyện gì? Cho dù anh đã xảy ra chuyện gì, bây giờ cũng sẽ không nói cho tôi biết, càng không muốn thương lượng gì với tôi.
Giữa chúng tôi, đã xuất hiện một hố sâu ngăn cách mãi mãi không thể nào vượt qua nổi.
Tôi gần như đã quên Tiểu Nhã, dạo này cô ta rất ít khi đến nhà, không biết đang bận rộn cái gì. Có thể là đang bận rộn nghĩ đủ ba mươi sáu kế để đối phó với tôi.
Mặc dù trong cuộc chiến đấu với cô ta, tôi dường như có vẻ chiếm ưu thế, thực ra, tôi đã thua từ lâu rồi, thua một cách thê thảm. Không chỉ như vậy, tôi đã toàn thân mệt mõi rã rời.
Đậu Đậu cuối cùng cũng chú ý đến tôi, gọi tôi xuống dưới lầu. Tôi mặc chiếc áo khoác rất dày, đội mũ, vội vàng xuống lầu, Đậu Đậu đút tay vào túi quần bò, đứng ở cửa ra vào toà nhà, lạnh đến độ run lẩy bẩy.
Tôi khẻ gọi: “Đậu Đậu”. Cô đưa cho tôi chiếc hộp, giọng nói sống sượng: “Cho chị này!”. Tôi đón lấy mở ra xem, là một chiếc khăng quàng cổ màu vàng nhạt tuyệt đẹp, lấy tay vuốt, cảm giác vô cùng mềm mại. Giọng nói Đậu Đậu vẫn không được hoà nhã: “Lạnh quá, quàng sẽ ấm hơn!”.
Tôi lấy ra, quấn vào cổ, mỉm cười: “Cảm ơn em!”.
Cô trừng mắt nhìn tôi, nói: “Cảm ơn cái gì!”. Cô ngừng lại, giậm giậm bàn chân: “Em đi đây, chị chú ý giữ gìn sức khoẻ, bác sĩ nói ba tháng đầu rất dễ sảy thai”. Cô lại nói: “Còn nữa, hãy để ý ông xã chị, tiện thể chú ý đến Tiểu Tam”.
Tôi nói khẽ: “Chị chuẩn bị li hôn rồi!”.
Cô nhìn tôi, thở dài: “Tuỳ chị, dù sao…”. Cô không nói nữa, nhưng đôi mắt lại mơ hồ, cuối cùng, cô nói: “Một mình cũng vẫn sống được, hơn nữa còn có Tần Tử Long thích chị, sợ gì chứ”.
Tôi thấy giọng nói của cô hơi chạnh lòng, gắng gượng mỉm cười: “Chị và anh ấy, thực sự không thể”. Cô không hỏi tôi vì sao, chỉ quay người bước đi. Tôi nhìn theo bóng dáng cô, chợt cảm động. Cho dù rất nhiều người đối xử không thật lòng với tôi, nhưng Đậu Đậu không bao giờ như vậy.
Đi đến cầu thang máy, vừa ấn nút, đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi. Ông xã cúi đầu, sắc mặt lạnh lùng bước về phía cầu thang máy. Tôi muốn đợi anh, nhưng lại nhìn thấy một bóng người lao đến bên cạnh anh, khoác tay anh.
Người đo chính là Tiểu Nhã.
Khi ông xã nhìn thấy Tiểu Nhã, cuối cùng mặt cũng xuất hiện nụ cười rất nhạt.
Cửa thang máy từ từ khép lại, tôi nghe thấy tiếng vỡ vụn từ trong con tim mình, vết thương trong con tim tôi không bao giờ có thể lành lại được.
Anh về nhà rất muộn, lúc về nhà, cũng không giải thích gì, chỉ khẽ nói một câu: “Em vẫn chưa ngủ à?”. Tôi vô cùng đau khổ, một câu hỏi thăm với ngữ khí lạnh lùng, thật giống như lời hỏi xã giao của một người lại. Giọng tôi khàn khàn: “Chúng ta ly hôn thôi!”.
Chỉ sợ anh đã mong muốn điều này từ lâu rồi.
Một người đàn ông, ngoại tình cũng không phải là điều quá nghiêm trọng, điều đáng sợ nhất là thay lòng. Nếu như anh thay lòng, vậy thì chỉ có thể tuyệt vọng. Anh cúi đầu, nhìn tôi một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp, nhưng lại nói: “Được”. Rồi quay về phòng.
Tôi ngẩn người, hồi lâu vẫn không định thần lại được, dường như bị cơn ác mộng đè nén, chỉ cố gắng ra lệnh cho mình không được suy nghĩ, không được phép suy nghĩ. Nhưng tất cả mọi điều này không phải là giấc mộng, một chữ đó giống như lời nguyền ma quỷ nhảy nhót trong đầu tôi. Không phải là “Không được”, mà là “Được!”.
Trước đây khi nhắc đến ly hôn, thái độ của anh đều là kiên quyết phản đối.
Nhưng giờ đây anh lại nói: “Được!”.
Tôi giơ tay lên che miệng, nước mắt nhỏ từng giọt, nhỏ xuống tay, ngoằn ngoèo chảy xuống.
Tôi chạy thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại. Tôi dựa lưng vào cửa, toàn thân lạnh buốt, dường như đang ở Nam Cực, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị đông cứng.
Thật không ngờ anh lại nói “Đươc”!
Tôi giữ chặt lồng ngực, không thể nào kìm nén được tiếng khóc vỡ oà. Tôi gắng gượng kìm nén tiếng khóc, cuộc hôn nhân của chúng tôi, cuối cùng cũng đã đi đến điểm cuối cùng rồi.
Tình yêu trong suốt mười năm của chúng tôi, cuối cùng cũng đã bị bóp chết.
Con người anh lúc này, ngay cả đứa con cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Lòng tôi đau đớn như dao cắt, toàn thân từ từ trượt xuống, không còn sức để chống đỡ. Khóc đến tận quá nữa đêm, tôi cuối cùng cũng ngủ lịm, một lúc sau, trời vẫn còn tối đen, tôi đột nhiên mơ màng tỉnh dậy.
Phát hiện ra có giọt nước đang nhỏ xuống mặt mình, một giọt hai giọt, vô số giọt. Có thứ gì ấm nóng bên khoé miệng đang bò, dường như miệng của ai đó, đang từ từ hôn, rất đỗi dịu dàng.
Đầu óc tôi hỗn độn, không mở được mắt, tôi rất muốn tỉnh dậy, nhưng dường như đã bị rút cạn sức lực, chỉ có thể nằm im. Bên tai vang lên giọng nói rất khẽ khàng: “Anh xin lỗi…”. Tôi gắng gượng chớp mắt, là ông xã sao?
Anh đang xin lỗi tôi, anh đang day dứt? Hay là , anh có nỗi khổ nào không nói ra được?
Một vòng tay khẽ ôm lấy tôi, tôi cố dụi n