Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
gười vào lòng anh, chỉ muốn đón nhận hơi ấm của anh, chỉ muốn được trở lại vòng tay thuộc về tôi. Cuối cùng, tôi mơ màng ngủ lịm đi.
Khi tỉnh dậy, tôi cứ tưởng sẽ nhìn thấy chút hy vọng, nào ngờ, trên giường chỉ có một mình tôi, có thể là đêm qua tôi đằm mơ, chỉ có trong mơ anh mới nói lời xin lỗi với tôi, mới coi tôi như báu vật.
Giờ đây, đã tỉnh giấc mơ, mối quan hệ của chúng tôi chỉ là lạnh đến độ đóng băng.
Vừa mới đánh răng rửa mặt xong, Tiểu Nhã đã huênh hoang bước vào nhà tôi, nhìn khắp nói, chỉ chỉ trỏ trỏ. Tôi thản nhiên nhìn cô ta, nghỉ bụng, muốn đuổi tôi nhanh đến vậy sao?
Cô ta cuối cùng mới nhìn tôi, cười nói: “Tôi muốn thuê người trang trí lại, tôi không thích phong cách trong nhà này!”. Bàn tay tôi run rẩy, tim đập dồn dập, nhưng mặc dù như vậy, tôi vẫn vờ như không có chuyện gì xảy ra, phản đòn lại cô ta: “Cô dựa vào đâu chứ?”.
Giọng điệu của cô ta càng huênh hoang hơn, nhìn tôi vẻ khinh bỉ: “Chi cần dựa vào việc anh ấy nói với tôi, anh ấy sẽ ly hôn với cô!”. Tôi cười nhạt, nhưng hai hàm răng vẫn run lập cập, tôi chỉ ra ngoài cửa, nghiến răng nói: “Cô cút ngay cho tôi!”.
Cô ta đi đến trước mặt tôi, giày cao gót giẫm kêu lộc cộc, nói vẻ kẻ cả: “Ai cút, ai ở lại vẫn còn chưa biết đâu!”. Tôi giật thót, không còn kịp nghĩ ngợi gì nữa, tặng cho cô ta một cái bạt tai. Cô ta ôm lấy mặt, vô cùng tức giận, lao về phía tôi. Tôi vội né tránh, cuống cuồng chạy vào phòng.
Tiểu Nhã đứng ở ngoài cửa hét lớn: “Cô mau mở cửa ra, tôi chắc chắn phải đánh lại!”.
Tôi lo ngay ngáy, vội vàng lấy di động ở đầu giường, gọi điện thoại cho ông xã, nhưng điện thoại không thể nào gọi được. Sau khi cố gọi mấy phút, cuối cùng tôi đành bỏ cuộc, gọi điện thoại cho Tần Tử Long.
Giọng Tần Tử Long khàn khàn, a lô một tiếng.
Tôi kêu lên vẻ khoa trương: “Cứu mạng!”.
Anh ngẩn người, lớn tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”.
Tôi nghe thấy tiếng gài thét chửi bới của Tiểu Nhã phía ngoài cửa, rất căng thẳng: “Em không chịu nỗi đã tát Tiểu Nhã một cái, bây giờ cô ta đang đứng ngoài cửa tìm em để trả thù”.
Anh nói: “Tôi đến ngay!”.
Tiểu Nhã đang đạp cửa: “Cô ra đây cho tôi!”.
Tôi vẫn kiên trì tiếp tục ấn số điện thoại của ông xã, đột nhiện thấy thông báo tắt máy. Từ trước đến nay, anh sợ đứa bé có chuyện gì, lúc nào cũng bật máy, hai cục pin thay nhau dùng. Bây giờ, anh thật sự không quan tâm nữa rồi.
Anh đã hoàn toàn không quan tâm nữa rồi.
Kể từ buổi tối hôm kỷ niệm ngày cưới, anh dường như biến thành một người khác, là một người xa lại mà chính tôi cũng cảm thấy sợ hãi. Nhưng tối qua, những giọt nước mắt đó là thật! Lời nói xin lỗi tôi nghe thấy trong lúc mơ màng cũng là thật.
Tất cả mọi thứ không phải là giấc mơ. Có phải là anh có nỗi niềm nào không thể nói ra được?
Tôi trốn trong phòng hơn hai mươi phút, cuối cùng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Tiếng giày cao gót của Tiểu Nhã vang lên rành rọt, như thể đem theo nỗi giận dữ ngút trời. Bên ngoài cửa, nghe giọng cô ta giễu cợt: “Thì ra là gọi cứu viện!”.
Giọng nói của Tần Tử Long cũng truyền đến tại tôi: “Cô mau mở cửa ra!”. Chắc là cửa chống trộm chưa mở. Anh nói: “Tôi đã gọi bảo vệ rồi, cô cứ ở lại đây đi, xem bảo vệ đến, cô để mặt mũi đi đâu”.
Cho đến khi không còn âm thành nào truyền tới, tôi mới mở cửa, vừa vặn bặt gặp đôi mắt đầy quan tâm của Tần Tử Long. Tôi thấy cay mũi, mắt ầng ậc nước. Anh khẽ khàng anh ủi tôi: “Không sao rồi!”.
Tôi gắng gượng mỉm cười, nhưng lại không kìm chế nổi, chỉ muốn chảy nước mắt.
Anh cười miễn cưỡng: “Cô ta quá huênh hoang, lần sau, em đừng để cô ta vào phòng”.
Tôi chỉ thấy buồn rầu: “Em cố tình để cho cô ta vào, em muốn nghe xem cô ta nói những gì”.
Anh cười: “Em ngốc thật đấy, cô ta đã là loại tồi tệ nhất trong những loại tồi tệ, em còn muốn nghe cô ta nói”. Tôi không thể nào kiềm chế thêm nữa, nước mắt chảy thành dòng, nghẹn ngào nói: “Em chỉ muốn biết anh ấy có còn quan tâm đến em hay không… kể từ hôm kỷ niệm ngày cưới, anh ấy dường như biến thành một người khác. Trước đây, khi em nói ly hôn, anh ấy chắc chắn sẽ tức giận. Nhưng bây giờ, em nói ly hôn. Anh ấy lại nói “Được” với vẻ tỉnh bơ”.
Trong mắt anh chợt long lanh nước mắt, giọng anh trầm xuống: “Em có thể đừng như vậy được không… Thực ra em chỉ cần khẽ quay người, còn có rất nhiều người tốt đang chờ đợi em”.
Trái tim tôi như bị chẹn lại, dường như khó mà thở nổi, khóc nói: “Nhưng, trái tim của em, nó không nghe theo lý trí. Đã mười năm rồi, người ngoài tưởng rằng có thể dễ dàng quên đi nhưng không được…”. Tôi gần như sụp đổ, cúi đầu vào ngực anh, toàn thân run rẩy: “Mỗi lần em nói với mình, chỉ cần cố gắng không nhìn anh ấy, chỉ cần cố gắng không quan tâm đến anh ấy, thì có thể quên được. Thực ra không phải, bất luận thế nào, trái tim em vẫn không chịu nghe theo lý trí, vô cũng đau đớn… Vì đứa bé, em đã cố gắng hết sức để làm cho mình vui vẻ… Nhưng em không làm nổi!”.
Anh khẽ ôm tôi, giọng khàn đặc: “Vậy thì…”. Anh ngừng lại, nói tiếp: “Vậy thì chúng ta hãy tìm anh ấy hỏi cho rõ, hỏi xem có phải anh ấy thực sự