Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
nói: “Chị hãy chia tay với anh ấy!”.
Thật là khôi hài, tôi trả lời thẳng với cô: “Không hề nắm tay thì sao mà chia tay được?”.
Cô tức giận đến độ run rẩy, đang định phản bác tôi, tôi thấy tình thế không ổn, sợ ảnh hưởng đến mối thâm tình, bèn giả ngất, ngất vào lòng Tần Tử Long. Đậu Đậu cuống quá, gọi tôi: “Diệp Tử!”. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã nhỏ xuống mặt tôi, khiến tôi cảm thấy rất buồn lòng. Cô nói: “Em không trách chị đâu, chị đừng tức giận!”.
Đãn diễn kịch thì phải diễn cho đến hết, bây giời tôi mà mở mắt ra, chắc chắn là sẽ bị lộ tẩy.
Tần Tử Long càng cuống hơn, ôm tôi lao thẳng ra phía ngoài cửa.
Tôi nằm trong vòng tay anh, mặt nóng bừng, trái tim như thể bị mang rán, vô cùng ngượng ngùng. Anh ôm tôi và chạy thật nhanh, cuối cùng cũng chui vào trong xe, xe khởi động, Tần Tử Long gần như hét lên với tài xế: “Hãy đến bệnh viện Bạch Vân với tốc độ nhanh nhất!”.
Đậu Đậu cũng chui vào xe, nói đầy lo lắng: “Anh đừng cuống, có thể chẳng có chuyện gì đâu!”. Tôi đang thầm tính toán, có nên tỉnh lại không, họ lo lắng như vậy, thực sự khiến toàn thân tôi như bị dao cứa. Tần Tử Long lắc cánh tay tôi, giọng vô cùng lo lắng: “Em tỉnh lại đi!”. Đậu Đậu tỏ ra rất ấm ức: “Thì ra anh thích chị ấy!”.
Tôi khẽ giật mình, đang định mở mắt, lại nhắm lại. Tần Tử Long cũng không nói rõ, không lên tiếng, Tôi cuống lên, ít ra thì cũng phải phủ nhận chứ, anh như vậy thì sẽ bị coi là gì, coi là mặc nhận? Trong lòng tôi thấp thỏm, cuối cùng cũng mở mắt ra, mặt nóng bừng.
Tần Tử Long cuối cùng cũng mỉm cười: “Tạ ơn trời đất!”.
Đậu Đậu hình như đã nhận ra điều gì đó: “Chị cố tình ngất phải không?”.
Tôi gắng gượng ngồi dậy, cúi đầu, không dám nhìn Đậu Đậu. Đậu Đậu ghét nhất là người khác lừa dối cô ấy, thế nên cô thực sự nổi giận, hét lớn: “Dừng xe, tôi muốn xuống xe!”.
Tôi còn chẳng dám gọi cô lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô xuống xe. Cô đi đến bên kia đường vẫn còn không quên quay đầu lại trừng mắt hằn học nhìn tôi.
Phong cảnh phía bên ngoài cửa sổ lao vun vút qua trước mắt tôi. Ngón tay tôi vân vê mép áo, ngẩn người nhìn, chỉ cảm thấy mơ màng. Mặc dù đã đến mùa đông, cây cối bên đường vẫn rất tươi tốt. Nhưng, con tim tôi thì đã khô héo, không còn chút sức sống nào.
Tần Tử Long đột nhiên nói: “Em đừng để ý đến lời cô ấy nói!”.
Tôi sa sầm mặt, nói: “Chúng ta cần phải giữ khoảng cách!”.
Anh trầm mặc, nhưng trong lòng tôi đã trào lên cảm giác lo sợ, bất luận anh có ý hay không có ý đối với tôi, tôi cũng đều cần phải tránh né anh.
Bí mật của ông xã
Cơn gió lạnh giá bên ngoài cửa sổ giống như như ngàn lưỡi dao cứa thẳng vào mặt, khiến cho ta không kịp thở. Vừa đóng xong cửa số, ông xã đã trở về.
Khuôn mặt anh rầu rĩ, đầy tâm trạng.
Tôi vừa định mở miệng, hỏi anh có biết hôm nay là ngày gì không. Anh quay người bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Tôi giật mình, dự cảm có chuyện gì đó đang xảy ra với anh. Tôi định mở cửa phòng, nhưng anh đã khoá bên trong.
Tôi lôi chìa khoá ra, tay run rẩy, tim đậm thình thịch. Tay tôi run rẩy mở được cửa phòng, khẽ khàng bước về phía anh. Anh mím chặt môi, đôi lông mày cũng nhíu chặt, nằm trên giường, nhắm mắt lại, dường như đang kiềm chế điều gì đó.
Tôi lùi lại một bước, nhìn anh không chợp mắt, không thể nào tin nổi: “Nếu như em không đồng ý thì sao?”. Anh cười: “Em và Tần Tử Long chẳng phải là cũng rất gắn bó với nhau sao? Em cũng có thể gọi anh ta đến!”.
“Em và Tần Tử Long chẳng có chuyện gì cả, chúng em chỉ là mối quan hệ bạn học!”.
“Anh và Tiểu Nhã cũng chẳng có chuyện gì cả, bọn anh cũng chỉ là mối quan hệ bạn học!”.
“Hôm nay là ngày cưới…”. Tôi muốn nhắc nhở anh, nhưng anh lại lạnh lùng ngắt lời tôi: “Chẳng phải cũng như ngày thường sao”.
Mắt tôi cay xè đau nhức, nước mắt nhoè nhoẹt, tôi đã không còn nhìn thấy rõ mặt anh nữa, anh đã không còn là anh trước đây nữa. Trước đây, mỗi lần đến ngày này, anh đều tỉ mỉ chuẩn bị để cho tôi ngày vui bất ngờ. Giờ đây, anh lại nói, hôm nay chẳng khác gì ngày thường cả!
Tâm trạng tôi vô cùng kích động, những giọt nước mắt đã thi nhau rơi xuống, tôi gào lên: “Anh dám gọi cô ta lên, ngày mai tôi sẽ ly hôn với anh!”.
Anh chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, đứng dậy bước ra ngoài, bước đến cửa mới dặn dò tôi: “Đừng quá kích động, ảnh hưởng đến con của chúng ta”.
Tôi xoa xoa bụng, lúc này mới nhớ ra tôi đang mang thai. Tôi cố gắng để khôi phục lại sự bình tĩnh, trái tim như thể bị ai lấy dao xẻo mất một miếng, trở thành vết thương không bao giờ có thể lành hết được.
Thì ra, hiện giờ thức anh quan tâm nhất chỉ là đứa bé.
Cuối cùng tôi cũng biến thành một người xa lạ không quan trọng.
Ngày lại ngày trôi qua. Tôi chỉ có thể yên lặng ngồi chờ đợi ở nhà, nhìn thời gian trôi đi, nhìn thấy bụng ngày một to hơn. Mỗi ngày những việc tôi cần làm chính là tưới nước cho hoa, sau đó cố gắng hết sức để ăn uống. Mặc dù ăn bao nhiêu thì nôn bấy nhiêu nhưng bác sĩ nói rồi, cần phải cố gắng hết sức mà ăn!
Hành đ