Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

Về phần vợ của người bệnh, cô hãy đợi một lát”.
“Tại sao tôi lại không thể vào?”.
Tần Tử Long an ủi tôi: “Anh vào trước, sẽ giúp em hỏi cho rõ, xem xem rốt cuộc dã xảy ra chuyện gì”.
Giọng bác sĩ bình thản nói với tôi: “Không có chuyện gì, chỉ là không chú ý sức khoẻ nên mới bị ngất”.
“Vậy thì may quá!”. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng, anh ấy còn chẳng muốn gặp mặt tôi. Mười mấy phút sau, Tần Tử Long cuối cùng cũng bước ra. Tôi gắng sức kìm nén câu hỏi trong lòng, chỉ nhìn anh, không lên tiếng. Anh cười nói: “Không có gì, chỉ là ốm vặt”. Anh ngừng lại, lông mày nhíu chặt, nói vẻ khó khăn: “Nhưng anh ấy nói, muốn ra toàn ly hôn với em”.
Tôi chỉ mỉm cười, cố nuốt nước mắt vào trong: “Anh ấy thực sự không sao chứ?”. Giọng tôi vẫn run rẩy: “Có phải thực sự không sao không?”.
Anh khẽ gật đầu: “Anh đảm bảo với em thực sự không sao”.
Tôi đứng bật dậy khỏi ghế, anh lại giơ tay ra ngăn tôi lại: “Lát nữa anh ấy sẽ ra, em không cần phải hỏi anh ấy đâu”.
Ánh mắt tôi nhìn chăm chăm vào cửa, ông xa đang mở cửa bước ra. Anh bước đến bên cạnh tôi, mặt lạnh tanh: “Về nhà thôi!”. Tôi đột nhiên nắm chặt cánh tay anh, dường như đang cầu xin: “Nói cho em biết, anh thực sự không sao, có phải không?.
Anh khẽ nhìn tôi, ánh mắt vô cùng lạnh lùng. Anh từ từ gỡ từng ngón tay tôi ra, rất mạnh, rất vô tình. Anh chậm rãi nói: “Tôi thực sự không sao, vừa rồi gọi Tần Tử Long vào, chỉ là muốn hỏi về việc ly hôn”.
Tôi mở to mắt bướng bỉnh giữ anh lại, hỏi: “Là vì Tiểu Nhã, vì cô ta, anh mới ly hôn với em phải không?”. Anh uể oải: “Phải hay không, đều không liên quan gì tới em!”.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, đột nhiên trào nước mắt: “Vậy anh đã từng yêu em bao giờ chưa? Hãy nói cho em biết, tình yêu trước đây, có phải là giả hay không? Tất cả đều là giả phải không? Tình cảm suốt mười năm qua là giả phải không? Những lời nói ngọt ngào của anh, tất cả…”. Tôi khóc không thành tiếng, lông mày khẽ rướn lên, giọng nói bi thương: “Tất cả điều này đều là giả phải không?”.
Anh khẽ cười, giọng nói thê lương: “Tôi chẳng qua là gặp ai thì sống với người đó thôi”.
Tôi vẫn không cam tâm, nước mắt tuôn rơi, gắng hết sức nhìn thật sâu vào đôi mắt anh ngoài sự lạnh lẽo chính là sự thản nhiên. Chỉ là vùng sa mạc không có nước, khô cằn đến độ khiến người ta tuyệt vọng. Giọng của tôi bị thương: “Vậy anh có yêu đứa bé hay không?”.
Anh chằm chằm nhìn tôi, trầm mặc, trong mắt thoáng vẻ đau khổ. Cuối cùng, anh chậm rãi nói: “Đương nhiên, là con của tôi, sao lại không yêu chứ?”.
Tôi từ từ thả tay anh ra, người đàn ông trước mặt tôi lúc này, thật không ngờ bỗng chốc trở nên xa lạ một cách đáng sợ. Từng lời nói của anh giống như vô số lưỡi dao, lao thẳng về phía tôi, từng lưỡi dao cắm phập vào thân thể tôi. Anh cứ thế trơ mắt nhìn tôi máu chảy đầm đìa, nhìn tôi đau khổ đến chết.
Tôi vẫn luôn cho rằng mình đủ kiên cường, đủ cũng cảm. Nhưng giờ đây, tôi thực sự không còn chút sức lực nào cả, yếu ớt đến độ giống như một con búp bê giấy không có chút sinh khí nào, vừa chạm vào là đã đổ sụp.
Bức tường chắn ở trong lòng tôi đã hoàn toàn sụp đổ.
Được rồi, vậy thì ly hôn, vậy thì buông tay.
Anh chẳng qua là gặp ai thì ở cùng người đó thôi. Vậy thì, tại sao tôi lại phải si mê đắm đuối, không thể sống thiếu anh được chứ?
Về nhà, tôi lật giở những tấm ảnh cũ, ngắm kỹ từng tấm một. Trên bãi cỏ xanh mướt, dưới gốc cây đại thụ, anh ôm tôi, nụ cười rạng rỡ. Còn tôi, cười ngọt ngào, ngã vào lòng anh.
Còn có cả một album ảnh dám cưới rất dày, hai người tay trong tay, nắm chặt như thể dính vào nhau. Cảnh phía sau lưng là trời xanh mấy trắng, là sóng nước mê mông. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nồng nhiệt, còn tôi thì vô cùng e lệ.
Những bức ảnh này, được in trên lại giấy ảnh mỏng. Tôi vẫn luôn cho rằng, chúng là nhân chứng của tình yêu, là một mối tình bất diệt. Thì ra, tất cả đều là lời nói dối.
Từng bức từng bức, từng chồng từng chồng, đều là lời nói dối.
Tình yêu của chúng tôi – chỉ là lời nói dối.
Từng giọt nước mắt nhỏ xuống ảnh, người trong tấm ảnh vẫn tươi cười ngọt ngào, những bông hoa vẫn nở rộ. Tôi lật giở từng bức ảnh, mỗi bức ảnh đều đủ để khiến cho tôi lòng đau như cắt, mỗi bức ảnh đều đủ để đẩy tôi tiến sát đến bờ sụp đổ, đều đủ để khiến cho tim tôi tan vỡ.
Tôi gập mạnh cuốn album, nước mắt giàn giụa, không dám xem tiếp nữa.
“Tôi chẳng qua là gặp ai thì sống với người đó thôi”. Câu nói đó thật quá tàn khốc, nó cứ quẩn quanh trong trí óc tôi không chịu buông tha, dường như nó đã được tiêm vào mạch máu của tôi, chỉ có chết mới có thể quên được.
Tôi ôm cuốn album vào lòng, cắn chặt môi.
Tôi đứng dậy, ném mạnh cuốn album vào khung ảnh cưới đang treo trên tường. “Choang” một tiếng, khung kính vỡ vụn vương vãi khắp sàn nhà. Tôi mệt mỏi rã rời thả người xuống ghế sofa, nhắm mắt lại, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Người đàn ông tôi đãười năm, kết quả lại không hề yêu tôi.
Tiếng điện thoại chợt vang lên, tay tôi run rẩy nhấc máy, là Tiểu Nhã gọi đến tìm ông xã tôi. Tôi gào lên