Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
hết mọi thủ đoạn, thật không ngờ còn dùng cả đứa bé làm công cụ”.
Tôi ngồi xuống cạnh cô ta, vô cùng yếu ớt. Cô ta chợt vuốt mặt tôi, móng tay cố tình cào vào tôi, hào hứng nói: “Đáng thương, bị giày vò đến nông nỗi này, sao lại đòi ly hôn chứ?”. Cô ta cười vang, cưới đến độ não tôi như muốn phình to ra, đau đầu tê dại, huyết mạch trong cơ thế cứ thế bốc thẳng lên đỉnh đầu.
Cô ta vẫn tiếp tục nói: “Sau này, hãy tìm một người đàn ông tốt mà lấy”. Cô ta lại che miệng cười, liếc xéo vào bụng tôi. “Tôi chẳng giúp cô nuôi con đâu, tôi nghĩ cô cũng không yên tâm để con cô cho tôi nuôi. Cho nên, sau này, cô có thể đem theo cục nợ này mà tìm một người đàn ông kém cỏi hơn một chút, miễn cưỡng sống qua ngày
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt rất đáng sợ, giọng nói càng ác liệt hơn: “Cô có thể câm miệng lại được không?”.
Cô ta càng giương giương tự đắt nhìn tôi: “Không thể, miệng dùng để nói, sao có thể nói câm miệng là câm được? Nếu như cô có thể câm miệng, cô câm miệng cho tôi xem nào!”.
Tôi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, chụp lấy cổ tay cô ta, cắn phật một cái. Cô ta gào thét thất thanh. Tôi cắn chặt, mặc cho cô ta kêu gào như thế nào cũng không nhả ra. Người đàn bà này là một người đàn bà vô liêm sỉ đến đỉnh điểm.
Cô ta đã làm tan nát gia đình tôi, cướp đi tất cả mọi thứ của tôi, bây giờ còn cố tình ở đây để khoe mẽ!
Cô ta là người đàn bà khốn nạn nhất trên đời, tôi thật sự chỉ muốn bóp chết cô ta.
Ông xã từ trong bếp vội chạy ra, cuống quýt đứng bên khuyên nhủ tôi: “Em thả cô ấy ra!”. Tôi vẫn ra sức cắn chặt, không hề có ý định thả ra.
Tôi chỉ hận một nỗi không thể lột sạch da cô ta, rút từng sợi gân cô ta, để cô ta trở lại làm hồ ly tinh!
Tiểu Nhã gào khóc, liên tục đẩy đầu tôi.
Ông xã vô cùng lo lắng: “Em đã đủ chưa vậy?”.
Tôi thả Tiểu Nhã ra, chạy vài nhà vệ sinh lấy nước lạnh súc miệng, tôi không biết người đàn bà thối tha đó có bị bệnh hay không. Nếu như có bệnh, đừng có gây hại tới con
Khi tôi quay trở lại phòng khách, Tiểu Nhã mặt đã đầm đìa nước mắt, ông xã đang cầm rượu để rửa vết thương cho cô ta. Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái, cười khấy chửi cô ta: “Con hồ ly tinh!”.
Cô ta đau đớn đến độ đôi môi cũng đang run rẩy.
Tôi càng lấy làm vui mừng trước tại hoạ của cô ta: “Có quỷ mới biết có ngoài mắc bệnh về đường tình dục còn mắc bệnh sida hay không? Tôi cũng phải đến bệnh viện kiểm tra xem thế nào”. Cô ta tức giận, đứng phắt dậy, mắt đỏ au, chỉ tay vào mặt tôi, hét lên: “Tôi phải tố cáo cô, tôi phải cho cô ngồi tù!”.
Hai tay tôi khoanh trước ngực, lườm cô ta một cái: “Xin mời!”.
Tiểu Nhã gọi điện cho 110 báo cảnh sát thật. Khi cảnh sát đến, tôi chỉ thảnh thơi ngồi uống trà, yên lặng nghe Tiểu Nhã kể lể khóc lóc. Cô ta nói như đứt từng khúc ruột: “Con mụ điên này cắn tôi, tôi chẳng gây sự gì với cô ta cả”. Sau đó lại nổi giận đùng đùng hét lớn: “Tôi muốn tố cáo cô ta cố ý gây thương tích cho người khác”.
Cảnh sát đi đến trước mặt tôi, tôi mới chậm rãi lên tiếng: “Cô ta là kẻ thứ ba!”. Hai người cảnh sát đến giải quyết sự việc lúc đó cùng nhìn nhau, tôi ngẩn đầu nhìn cảnh sát, mắt ầng ậc nước: “Ông xã tôi vì cô ta nên muốn ly hôn với tôi, nếu như các anh là tôi, sẽ phải làm như thế nào?”.
Tôi tiếp tục kể lể khóc lóc với cảnh sát: “Tôi mang thai, cô ta chạy đến nhà tôi gây chuyện, cố tình muốn làm cho tôi tức giận quá mà sẩy thai. Nếu như các anh là tôi, các anh sẽ làm như thế nào?. Tôi cười vẻ bất lực, lòng đau quặn thắt: “Có lẽ các anh sẽ nói, đuổi cô ta đi là được rồi. Nhưng, đôi cẩu nam nữ này vốn cố tình chọc giận trước mặt tôi”.
Sắc mặt Tiểu Nhã vô cùng tồi tệ: “Cô nói ai với ai là đôi cẩu nam nữ? CôTần Tử Long mới là không rõ ràng minh bạch, là một đôi cẩu nam nữ”.
Tôi đột nhiên chuyển ánh mắt về phía ông xã, căm hận trừng mắt nhìn anh, lồng ngực phập phồng. Anh nhìn tôi một cái, nói với Tiểu Nhã: “Em đừng gây chuyện nữa, cô ấy đang mang thai”.
Tiểu Nhã tức giận nghiến răng kèn kẹt, đành phải bỏ qua.
Cảnh sát thấy vậy: “Nếu như không có chuyện gì, chúng tôi đi trước đây!”. Ông xã mở cửa, luôn miệng nói lời xin lỗi với họ. Sau khi tiễn cảnh sát đi, anh vô cùng khó chịu nói với chúng tôi: “Các cô có thể đừng gây chuyện nữa được không, mọi người đều biết cả, như thế thì đẹp mặt lắm chắc?”.
Tôi cười khẩy chậm rãi trả lời anh: “Sợ gì chứ, dù sao anh cũng vô liêm sỉ giống cô ta mà!”.
Ông xã nhìn tôi, khẽ nhúc nhích môi, nhưng lại không nói lời nào. Tiểu Nhã vô cùng tức giận, lao về phía tôi, giáng cho tôi một cái bạt tai. Tôi cứ thế đón nhận, không buồn trách né.
Tôi cần sự đau đớn này để diệt trừ nỗi đau trong lòng tôi.
Tôi cần dùng nỗi sỉ nhục này để nói với chính mình, hãy quên anh, từ bỏ anh, hoàn toàn loại bỏ anh ra khỏi cuộc sống của tôi. Thật không ngờ trong mắt anh thoáng thấy sự xót xa. Tôi nghĩ tôi đã nhìn nhầm, chắc chắn đã nhìn nhầm, người đàn ông này rõ ràng đã không còn cảm giác gì với đối với tôi nữa rồi.
Anh đột nhiên nắm lấy cổ tay Tiểu Nhã, sắc mặt tối sầm. Tiểu Nhã nhìn anh, giật mình, có vẻ như không