Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

biết nên cư xử ra sao. Anh nhìn tôi một cái, lại từ từ nói: “Chúng ta đi ăn cơm đi, mặc kệ cô ấy!”.
Tôi thực sự không còn chút sức lực nào nữa, không còn có thể nghĩ ngợi thêm được điều gì.
Đã đến tình cảnh này, còn có thể làm gì nữa đây?
Ngoài việc trơ mắt nhìn anh ở bên người phụ nữ khác, tôi chẳng thể làm được cái gì cả.
Nhưng tôi thà bị giày vò thế này, cứ thế hao mòn cho đến khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng đối với người đàn này thì thôi. Chỉ có hoàn toàn tuyệt vọng mới không còn cảm giác đau đớn, những ngày tháng sau này mới không nghĩ đến anh, mới có thể dễ chịu một chút.
Tôi cần một lý do – lý do khiến tôi có thể tiếp tục sống.
Lý do tôi khiến tôi hoàn toàn mất hết hy vọng.
Lý Tử biết tôi xuất viện đến thăm tôi. Vẻ mặt cô rạng rỡ, nụ cười ngọt ngào, vừa nhìn đã biết ông xã cô đối với cô rất tốt. Càng nhắc đến ông xã cô, cô càng tỏ ra rạng ngời hạnh phúc, không gì có thể bày tỏ hết, nói đến cuối cùng, cô vẫn nói một câu: “Anh ấy thật sự rất tốt!”.
Chồng cô ấy đối xử với cô ấy thực sự rất tốt, tôi nghe mà lấy làm vui mừng thay cho cô ấy, nhưng mắt lại như thể bị kim châm, chỉ muốn trào nước mắt. Những ngày gần đây, dường như ngoài việc khóc, tôi chẳng làm được gì cả.
Cô đặt tay lên tay tôi an ủi: “Đừng nghĩ
Tôi gắng gượng mỉm cười chuyển đề tài: “Cậu định khi nào sinh con?”.
Cô không giấu nỗi nụ cười rạng rỡ: “Dạo này đang chuẩn bị rồi”.
Tôi đột nhiên hỏi đến Đậu Đậu, sắc mặt cô hơi trầm xuống. “Con nha đầu đó, trời ơi, mặc kệ nó, cả ngày cứ như bị thần kinh vậy”. Lòng tôi cảm thấy bất ơn, chỉ sợ Đậu Đậu vẫn còn giận tôi.
Cái câu: “Nhất định phải lấy anh ấy” vẫn luôn nhức nhối trong lòng tôi.
Tôi gọi điện thoại cho Đậu Đậu trước mặt Lý tử khi cô nhóc đó nghe điện thoại của tôi, nói a lô một tiếng vẻ không vui. Tôi cười gọi cô: “Đậu Đậu!”.
Cô hét lên: “Tìm em làm gì chứ?”.
Tôi nhấc thời không biết nói gì. Một lúc sau cô chợt nói: “Bây giờ chị cầm ít tiền đến để mời em đi ăn một trận đã đời đi!”.
Tôi ngẩn người, cô nói vẻ hung dữ: “Chị ngẩn người ra làm gì, chị mau đến mời em đi ăn, em phải ăn thật nhiều mới được!”. Tôi cười thất thanh: “Chị đến ngay đây, em đợi chị nhé!”.
Lý Tử dường như đã hiểu ý, cười tươi rói, vội giành lấy điện thoại của tôi: “Này, nha đầu, em muốn ăn ở đâu vậy? KFC hay Macdonal?”.
Tôi loáng thoáng nghe thấy giọng Đậu Đậu truyền tới: “Những chỗ đó bà bầu không thể đến, chạm vào bụng thì phiền phức to”. Lý Tử nhìn tôi một cái, chỉ cười: “Vậy em muốn đi ăn một trận đã đời ở
Cô hùng hổ: “Đến thì biết ngay thôi!”.
Lý Tử cười tít mắt: “Xem ra em định chuẩn bị cứa cổ cô ấy rồi, bà chị này chẳng bước chân vào vũng bùn nhơ đâu”. Tôi thay quần áo xong, sau khi chào tạm biệt Lý Tử, bắt taxi đến quán ăn Đậu Đậu đã hẹn. Lúc đến tôi mới nhận ra, đây chẳng qua chỉ là một cửa hàng ăn Hồ Nam rất bình thường,
Giá cả cũng rất rẻ.
Đậu đậu cũng đã gọi đầy một bàn thức ăn. Tôi tươi cười ngồi xuống cạnh cô: “Nhiều thật đấy”, cô mím môi, trừng mắt nhìn tôi vẻ bất mãn, “Chị đã ăn chưa?. Tôi lắc đầu: “Chị chưa ăn!”.
Cô mặc kệ tôi, nhân viên phục vụ bê canh đến. Đậu Đậu chăm chú ăn uống, chẳng buồn ngẩn đầu lên, nói tỉnh bơ với tôi: “Chị đừng ăn cay, ăn canh dưỡng thai, những loại cá này cũng có thể ăn được”.
Tôi vô cùng cảm động, khoang mắt ướt nhèm.
Cô ngẩng đầu, đột nhiên nói: “Có người nói, ăn no thì mới không thấy buồn!”. Mắt cô nhìn tôi chằm chằm, nói tiếp: “Cho nên cứ mặc kệ em, để em ăn thật nhiều, bởi vì chỉ có như vậy em mới không đau lòng”.
Tôi chỉ thấy buồn: “Chị và anh ấy thật sự không có gì cả!”.
Cô hít thở một hơi thật sâu, cúi đầu, mải miết ăn.
Tôi ăn rất từ tốn, cô lấy nữa bát cá, tỉ mỉ nhặt xương, sau đó đưa cho tôi. Tôi đón lấy, ăniếng một, chỉ muốn khóc.
Bên ngoài vang lên giọng nói quen thuộc, tôi hiếu kỳ ngẩng đầu lên nhìn, rồi lại cúi đầu xuống, cố gắng để ép mình không được nghĩ ngợi, dồn hết sự quan tâm chú ý của mình và món ăn, chỉ có như vậy tôi mới không cảm thấy lòng đau như cắt.
Đậu Đậu lại đập đũa đánh “thịch” một tiếng xuống dưới bàn ăn, đứng bậy dậy, hét lớn: “Tại sao anh lại đi cùng người phụ nữ này?”.
Tôi càng cúi đầu xuống thấp hơn, tôi cố gắng chuyên tâm vào việc ăn uống, cố gắng để mắt không nhìn tai không nghe thấy. Nhưng giọng của Tiểu Nhã vẫn như từng mũi kim đâm vào tai tôi: “Ôi, thật trùng hợp, con đàn bà đanh đá chua ngoa cũng ở đây!”. Tôi nhét từng miếng to vào miệng để cố gắng lấp đầy, đầy đến độ không còn một chút khe hở nào để có thể khiến cho tôi nhỏ nước mắt. Giọng Đậu Đậu càng ác liệt: “Da mặt cô dày thật đấy, bị mắc bệnh về đường tình dục rồi mà còn cố bám lấy ông xã nhà người ra không chịu buông ra”.
Tôi khẽ ngước mắt lên, ánh mắt chạm vào cây phú quý bày ở cửa hàng ăn, trên cây dường như có những giọt thuỷ tinh suốt nhỏ xíu đang lấp lánh, khiến cho đôi mắt tôi trở nên mơ hồ.
Tiểu Nhã càng cất cao giọng hơn: “Chính cô ta không có bản lĩnh giữ chồng, liên quan gì đến tôi”.
Đậu Đậu nổi giận: “Cô đúng là con Tiểu Tam thối tha vô liêm sỉ, đúng là thứ cave rẻ