Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

a rồi vì để cố tình tảng lờ anh, rồi đã kìm nén vô cùng khó khăn, xương trong khắp cơ thể giờ đầy như muốn rụi xuống. Toàn thân tôi khẽ run rẩy, lạnh thấu xương.
Anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, khẽ cắn môi, “Ngủ trước mười giờ sẽ tốt hơn đây”.
Tôi nhìn, thì ra dã chín rưỡi rồi.
Ánh mắt anh nồng nhiệt chăm chú nhìn tôi: “Bây giờ em về nhà hay là?”.
“Em ở đây!”.
Tôi vội vàng ngắt lời anh, trong lòng tôi chỉ nghĩ đến việc chạy trốn khỏi ngôi nhà đó, chạy trốn khỏi người đàn ông đó. Tôi hạ giọng hỏi: “Em có thể ở đây mấy ngày được không?”.
Anh thoáng ngẩn người, liền sau đó tươi cười rãng rỡ: “Được chứ!”, Anh dẫn tôi lên phòng ngủ tầng hai, giữa phòng có một chiếc giường rất lớn, ngồi lên, mềm mại đến độ khiến ta ngây ngất. Tôi nằm xuống giường, vô cùng dễ chịu đến độ không muốn đứng dậy, ánh mắt mang theo ý cười: “Có phải là em có thể ngủ ở đây được không?”. Anh gật đầu, trên mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ: “Anh ngủ phòng bên cạnh!”.
Ánh mắt anh nồng nhiệt như thể muốn đốt cháy tôi, tôi nghiêng đầu trách ánh mắt anh, Anh ngượng ngùng nói: “Anh đi trước đây, em cứ nghỉ ngơi đi, có việc gì thì
Khi bóng dáng anh đã khuất, nụ cười của tôi cuối cùng cũng đông cứng lại ở bên khoé môi. Thì ra, giả vờ như không có chuyện gì, giả vờ vui vẻ là một việc thật khó, còn khó hơn lên trời.
Con tim tôi lúc nào cũng đau đớn xót xa, dường như bị kim châm, châm liên tục, không chảy máy nhưng đau đớn khôn cùng. Tôi túm chặt ngực, chỉ muốn khiến cho con tim mình bình tĩnh trở lại.
Cố gắng hết sức để cho tâm trạng được trấn tĩnh lại.
Tôi che miệng, nhíu chặt lông mày. Làm thế nào đây? Nhưng vẫn chỉ muốn khóc, chỉ muốn trào nước mắt, bất lực hơn bất cứ lúc nào.
Nhưng, tôi không thể khóc.
Mặc dù muốn khóc, cũng vẫn phải kiềm chế. Bây giờ, tôi sao có thể bị thương được, đứa con của tôi ở trong bụng, tôi cần phải bảo vệ nó. Mặc dù tôi bị thương cũng không sao, chỉ cần đứa bé bình an là được.
Có tiếng gõ cửa, Tần Tử Long bước vào, đứng ở cửa, tay bê một chậu nước nóng. Anh đặt chậu nước nóng xuống phía dưới chân tôi, cười nói: “Mùa đông ngâm nước nóng một chút thì sẽ dễ ngủ hơn”.
Tôi mở to mắt, gắng gượng để kìm nén giọt nước mắt.
Anh tháo tất cho tôi, từ từ đặt chân tôi vào trong chậu. Ký ức giống như một đoàn tàu hoả lao xộc đến, dường như lại trở về quãng thời gian đó. Khi ở cũng ông xã, chân hai người ngâm vào trong chậu, anh giẫm tôi, tôi giẫm anh. Nước bắn tung toé khắp sàn, chúng tôi vui vẻ cười vang, như thể con tim chìm vào mật ngọt
Tôi không thể nào kìm nén thêm nữa, mặt nóng bừng, nước mắt úa ra khỏi khoang mắt.
Tần Tử Long lo lắng đứng bậy dậy!
Tôi lắc đầu, mặt đầm đìa nước mắt, nhưng cố gắng kìm lại, không để mình khóc thành tiếng.
Anh càng cuống hơn, thò tay vào chậu nước: “Có phải là làm bỏng em không?”.
Tôi không nói gì. Những chuyện cũ như mới vừa xảy ra đó đã là cho tôi bị bỏng. Tôi không muốn nghĩ thêm nữa nhưng lại không thể nào khống chế được.
Tình cảm suốt mười năm qua, thật không thể ngờ lại đi đến bước này,
Tôi hận anh! Chỉ mong rằng mình chưa bao giờ quen biết con người đó. Tần Tử Long đột nhiên ôm chặt tôi, nụ hôn nồng ấm đã tiến sát về phía tôi. Tôi cố tình né tránh anh, anh dùng hai tay đờ lấy khuôn mặt tôi, từ từ, khẽ khàng hôn lên môi tôi, vô cùng thận trọng, như đạt được vật báu.
Ánh mắt anh rực cháy, nhưng khuôn mặt lại xót xa: “Xin em đừng khóc vì anh ta nữa”. Tôi nắm chặt áo anh, giống như người chết đuối, vô cùng tuyệt vọng. Nước mắt tôi tuôn rơi lã chả, giọng run rẩy: “Em cũng không muốn, em thật sự không muốn…”. Tôi vùi đầu vào ngực anh, nước mắt không tài nào ngừng lại được. Tôi nghẹn ngào: “Xin anh hãy ôm chặt lấy em! Xin anh… Em sợ lắm, lúc nào cũng sợ…”.
Anh ôm chặt lấy tôi, đột nhiên trào nước mắt: “Được, anh sẽ ôm em thật chặt!”.
Tôi vẫn cảm thấy buồn, nước mắt cứ thế tuôn rơi, khóc đến nỗi mệt rã rời.
Trong khoảnh khắc ấy, có thể thực sự đã quên được ông xã.
Bởi vì trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì, không thể ghi nhớ được gì.
Tôi thực sự đang dần dần lãng quên… ít nhất là đêm nay xin hãy để cho em quên anh.
Những chậu hoa thật lớn, nở rộ khắp vườn hoa. Bể bơi trong vắt nhìn thấy đáy, không có lấy một gợn sóng lăn tăn.
Mấy hôm liền trời âm u, hôm nay bất ngờ lại có nắng.
Tôi đi dạo trong vườn hoa xong vừa quay lại phòng khách thì nghe thấy Tần Tử Long đang nói chuyện điện thoại.
“Anh Khoa, được được, ừ, tôi biết rồi”. Anh nhìn xung quanh, rồi lại hạ giọng nói: “Vậy lát nữa tôi đến”. Anh vừa mới tắt máy liền nhìn thấy tôi, anh giật thót, kinh ngạt hỏi: “Em đến từ bao giờ vậy?”.
Tôi mỉm cười: “Vừa mới đến, sao vậy?”. Tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Anh nói chuyện điện thoại với ai vậy, sao mà căng thẳng thế?”. Trán anh toát mồ hôi, vội vàng nói: “Không có gì, chỉ là…”. Dường như ý thức được mình đã lỡ lời, vội vàng giải thích: “Trò chuyện với mấy người cấp dưới. Họ hỏi anh chuyện nhà đất”.
Tôi “ồ” một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy căng thẳng, lẽ nào Tần Tử L