Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

mạt!”. Tôi nghe thấy một tiếng “bốp”, tiếp đó là tiếng gào khóc của Tiểu Nhã: “Tại sao đều muốn đánh tao, chúng mày là hai con đàn bà vô liêm sỉ”.
Đậu Đậu giận dữ chửi bới: “Ai vô liêm sỉ đây? Mày đi hỏi tất cả mọi người rốt cuộc ai vô liêm sỉ chứ!”. Cô ngừng lại tiếp tục chửi: “Mày là đồ ti tiện, đánh mày còn chưa đủ phải không? Mày đúng là đồ hèn hạ, đúng là một đôi cẩu nam n
Giọng ông xã cuối cùng cũng vang lên: “Đây là việc gia đình tôi, không liên can gì đến cô!”.
Đậu Đậu càng tức giận hơn: “Anh cứ đợi đấy!”. Cô ấn số điện thoại giận dữ hét lên: “Tần Tử Long, nếu anh thật sự thích chị ấy, bây giờ hãy đến đây đưa chị ấy đi, nếu như anh không thích chị ấy, hãy để chị ấy ở đây bị chọc giận cho đến chết thì thôi”.
Tôi cúi đầu, bắt đầu húp canh, nước mắt cuối cùng không thể kìm nén được nhỏ từng giọt xuống bát. Đậu Đậu chẳng phải là đã vừa nói: “Chỉ cần ăn no là có thể không buồn sao?”
Nhưng bây giờ trong người tôi dù đã bị nhét đầy chật cứng nhưng lại vẫn buồn, vẫn rơi nước mắt. Đậu Đậu nói xong bèn gác máy, Tiểu Nhã cười khẩy. Cô ta ngừng một lát, dường như nhớ ra điều gì, nói: “Như vậy cũng hay, chỉ lấy mỗi xe thật sự là bất công. Đã như vậy, tài sản sẽ chia đôi”.
Tôi cố gắng nuốt canh không dám ngẩng đầu, tôi sợ nước mắt giàn giụa, sợ nỗi đau đớn tột cùng lại kéo tới.
Tôi cố gắng nuốt nước mắt vào trong, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, mặc cho ba người bọn họ cãi nhau. Đậu Đậu cuối cùng cũng ngồi trở lại bàn giận dữ nói: “Tôi ngồi đợi Tần Tử Long đến đem chị ấy đi”. Tiểu Nhã cố ý chọn một bàn gần đó ngồi xuống, cố tình tỏ ra thân mật với ông xã tôi.
Đậu Đậu phẫn nộ: “Nhìn chắc là sẽ bị lên lẹo mắt đấy!”.
Tiểu Nhã ngồi bên bàn chửi lại: “Đáng đời cho con đàn bà chanh chua bị lên lẹo!”.
tức giận đến đỉnh điểm, nhưng ngược lại lại trấn tĩnh: “Ồ, Tiểu Tam, người đàn ông thối tha này chỉ có cô mới có hứng thú, nếu là tôi, đã ly hôn từ lâu rồi”.
Tiểu Nhã càng tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, “Nhưng người ta lại không nghĩ như vậy, còn cố mượn cớ đứa con nhất định không chịu ly hôn. Động một tý là giở vờ sẩy thai, vào bệnh viện, cô ta nghĩ bệnh viện là của nhà cô ta mở ra chắc!”.
Đậu Đậu lại đập xuống bàn: “Con Tiểu Tam kia, mày có còn liêm sỉ hay không đây?”. Tôi ngẩng đầu ra hiệu cho Đậu Đậu ngồi xuống, chậm rãi mỉm cười: “Cần gì phải đấu miệng với loại người này chứ, cô ta đã ti tiện đến mức thế, vốn chẳng sợ em chửi cô ta đâu”. Tiểu Nhã cũng không chịu yếu thế, phản đòn: “Cô thì không ti tiện!”.
Tôi nhìn ra ngoài cửa, Tần Tử Long đã vội vàng đi đến. Khi anh nhìn thấy ông xã, rõ ràng ngẩn người, đi đến bên bàn của chúng tôi, cười miễn cưỡng: “Đang ăn à?”.
Đậu Đậu chu môi, vẫn tức giận: “Anh có yêu chị ấy không?”.
Tần Tử Long cố chuyển đề tại: “Tôi cũng muốn ăn!”. Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Đậu Đậu vẫn kiên quyết nói: “Nếu như anh yêu chị ấy, bây giờ hãy nói ra ngay trước mặt, sau đó đưa chị ấy đi”. Ánh đèn lờ mờ chiếu vào khuôn mặt Tần Tử Long hiện rõ ra nét mặt u buồn. Anh cuối đầu không dám nhìn tôi, ánh mắt né tránh, cười nói: “Nói linh tinh gì thế, mau ăn đi. Tôi mời các em ăn có được không?”. Anh đột nhiên nói với nhân viên phục vụ: “Tôi sẽ thanh toán tiền của hai bàn”.
Đậu Đậu liền nói ngay: “Anh không yêu chị ấy có phải không? Vậy thì hãy ở bên cạnh em!”. Tần Tử Long cười ngượng ngùng: “Mọi người ăn đi, mau ăn đi, không ăn thì sẽ nguội mất!”. Anh chuyển ánh mắt về phía tôi, nói đầy quan tâm: “Mau ăn đi, ăn đồ nguội không tốt cho người mang thai”. Tôi gắng gượng mỉn cười: “Ăn no rồi”. Anh chợt hạ giọng: “Vậy thì chúng ta đi trước nhé!”. Tiểu Nhã chen vào: “Đúng vậy, cứ đi hẹn hò đi”.
Tôi liếc nhìn khuôn mặt lạnh tanh của ông xã, đột nhiên đứng dậy, cười nói với Tần Tử Long: “Được, có thể đưa em đến nhà anh được không?”.
“A!”. Anh ngẩn người, nhưng nhanh chóng khôi phục lại sự bình thản, giọng nói hơi ấp úng: “Nếu em muốn, có thể!”. Tôi cười nói: “Đã muốn từ lâu rồi, chẳng phải thế sao?”.
Nụ cười của anh hơi ngượng ngùng: “Vậy thì anh đi thanh toán”.
Đậu Đậu cười: “Diệp Tử, chị ở luôn nhà anh ấy được rồi, chị đi đi, em cứ ăn từ từ!”. Tôi mỉm cười: “Được, chị đi trước đây!”. Tôi cố gắng không liếc xéo khi đi qua bên cạnh ông xã.
Từ nay về sau, tôi buộc phải coi anh là một người xa lại, nhưng lại quen thuộc đến tận tim phổi tôi.
Coi như chưa bao giờ quen biết, chưa bao giờ gặp gỡ, chỉ là một người qua đường đi lướt qua nhau.
Nhưng, trong lòng vẫn rất đau đớn, khi màn đêm buông xuống, tôi vẫn khóc vì anh.
Có người nói, thời gian là phương thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương.
Tôi hy vọng như vậy, từ từ lãng quên, rời xa khỏi cuộc sống của tôi, vẫn cần một đoạn đường thật dài một năm, hai năm, năm năm hoặc mười năm. Nhưng chắc chắn sẽ có một này có thể quên được.
Chắc chắn có một ngày có thể được.
Ngôi biệt thự có vườn hoa, có bể bơi. Những chiếc đèn sang trọng đẹp đẽ đau cũng toát ra ánh sáng giống như màu hoàng kim. Tần Tử Long mỉm cười: “Em cứ xem đi!”.
Tôi ngồi trên ghế sofa, cố gắng ngồi thẳng, vừ


Snack's 1967