Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

ong biết được bí mật của ông xã? Tần Tử Long vội vàng lấy áo khoác để ghế sofa khoác vào: “Anh ra ngoài có chút việc”. Tôi gật đầu: “Vậy em cũng không làm phiền anh nữa, tiện thể anh đưa em về nhà được không?”.
Anh khẽ chau mày, nhúc nhích môi, nghỉ hồi lâu mới ấp úng khuyên nhủ tôi: “Bây giờ em về nhà e rằng không tiện lắm”. Tôi chau mày, chằm chằm nhìn anh, không lên tiếng. Anh tỏ ra bất lực, đành nói: “Vậy được, anh đưa em về”. Trên đường đi Tần Tử Long dường như lòng đầy tâm sự. Tôi vẫn im lặng.
Đột nhiên anh dừng xe lại bên đường, anh nhìn tôi với vẻ khó xử: “Hay là bây giờ đừng về, mấy hôm nữa hẵng về được không?”.
Tôi không chút lay động: “Đưa em về”. Điện thoại chợt vang lên. Tôi nghe máy, là Lý Tử gọi đến. Giọng của cô vô cùng sốt sắng: “Diệp Tử, sao cậu lại bán căn hộ đi vậy?”.
Tôi giật thót, vội hỏi ngay: “Bán khi nào?”.
Cô nói: “Mình không biết, vừa đến nhà cậu, ai ngờ không có ai. Người hàng xóm nói là ông xã cậu bán rồi”. Tôi nhìn Tần Tử Long, hỏi từng tiếng: “Anh ấy đang ở đâu?”. Anh cúi đầu, không dám nhìn tôi, đã biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Ai cơ?”.
Tôi nghiến răng, nói ra hai chứ đó một cách khó khăn: “Anh Khoa!”.
Tay Tần Tử Long khẽ run rẩy, nắm chặt vô lăng, cuối cùng thở dài: “Em đừng trách anh ấy”. Tôi hét lên: “Tần Tử Long”. Nước mắt gần như cùng lúc rơi xuống: “Anh ta dựa vào đâu mà bán nhà của em chứ?”.
Anh nói: “Nếu em thích, tôi có thể cho em một căn hộ đẹp hơn, to hơn”.
Tôi nghẹn ngào, mắt ầng ậc n: “Không giấu nhau”. Đó là nhà của tôi, là nơi để tôi trở về, bây giờ ông xã lại lén bán nó đi mất rồi. Rốt cuộc anh muốn như thế nào? Lẽ nào ly hôn vẫn còn chưa đủ sao? Bây giờ anh còn muốn lấy tiền để đưa thêm cho người đàn bà đó sao? Tôi lớn tiếng hỏi: “Anh ấy đang ở đâu?”.
“Em cứ mặc kệ anh ấy!”,
“Anh nói đi!”. Tôi gào lên, nước mắt như mưa: “Tại sao anh ấy lại đối xử với em như vậy, chẳng phải là nói chết cũng phải chết cho rõ ràng sao? Thế mà giờ đây anh lại giúp anh ấy lừa dối em”.
Anh chợt quành xe lại, lái trở lại con đường cũ. Tôi ra sức đập mạnh cánh cửa xe nhưng anh không thèm để ý đến tôi, vẫn lái xe quay trở lại. Tôi không có cánh nào khác đành phải hét lên với anh: “Tần Tử Long, đưa em về!”.
Anh chợt dừng xe lại bên đường gục đầu xuống vô lăng, cánh tay che khuôn mặt, chỉ có đôi vai đang run lên. Tôi khẽ đập nhẹ vào vai anh, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Anh thích em!”. Giọng anh vang lên như sấm rền: “Anh thật sự thích em!”.
Tôi vô cùng bình thản, “Tần Tử Long, đưa em về!”. Tôi ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu, chợt phát hiện ánh mắt tôi cũng đang run rẩy.
Tôi đang sợ hãi, đang lo sợ.
Lời tỏ tình như vậy, tôi không còn sức lục nào để đón nhận.
Anh ngã người về phía sau, ngẩng đầu, giọng nói cũng run rẩy: “Anh yêu em, yêu em một cách khốn khổ. Nỗi đau đớn này không hề ít hơn em đâu”.
Tôi tảng lờ, bỏ ngoài tai, hạ thấp giọng: “Hãy
Khoé mắt anh trào nước mắt: “Em nói em yêu anh ấy mười năm, vậy còn anh thì sao? Bắt đầu từ khi còn đi học cho đến nay, cũng đã mười năm. Anh ở bên cạnh em mười năm, không thể nói gì, cũng không thể bày tỏ điều gì. Chỉ cần tiếp cận em, em liền né tránh. Em né tránh tất cả mọi đàn ông trên đời, nhưng chỉ mình anh ấy, người đàn ông đã có lỗi với em thì em lại luôn nhớ mong, em luôn yêu thương sâu sắc. Lý do là gì vậy?”.
Anh đấm tay xuống vô lăng, mím chặt môi, đột nhiên nói: “Để anh yêu em, có được không?”.
Tôi bất lực ôm chặt lấy mình, nhìn anh, nước mắt lại một lần nữa trào ra. Thì ra người con gái mà anh nói đến là tôi. Anh yêu tôi, thậm chí ba năm trước vì việc tôi kết hôn mà đã làm mất bà xã. Căn nguyên nỗi đau khổ của anh hoàn toàn là vì tôi.
Anh cố gắng kìm nén giọt nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Nếu như em không đồng ý, vậy thì kiếp sau… kiếp sau anh cũng vẫn muốn được ở bên em”. Lồng ngực tôi như thể bị thứ gì đó đè nén, không thể nào thở nổi. Anh lại chậm rãi nói: “Anh có thể thuỷ chung với em suốt đời, có thể cùng em sống đến đầu bạc răng long. Nếu như em đồng ý đón nhận anh, anh có thể mời luật sư để ký hợp đồng. Giả sử một ngày nào đó anh từ bỏ em hay là đối xử không tốt với em, em có thể lấy đi toàn bộ gia sản của anh, đuổi anh tay trắng ra khỏi nhà”. Anh dừng lại, bổ sung thêm: “Anh cũng không so đo con em là con của ai. Anh sẽ coi nó như chính con đẻ của mình, sẽ cho nó tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời”.
Tôi ngẩn người hồi lâu, mắt ầng ậc nước: “Em muốn về nhà!”.
Anh im lặng, một lúc sau cuối cùng cũng khởi động xe, lái xe về hướng nhà tôi. Mọi thứ bên ngoài cửa sổ liên tục lướt qua. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng dừng lại ở bãi đổ xe quen thuộc.
Tôi xuống xe, tất cả mọi thứ ở đây quen thuộc đến độ khiến người taBãi đổ xe yên tĩnh, khu vui chơi giải trí huyên náo và cả toà cao ốc dù có nhắm mắt tôi cũng có thể đi xuyên qua.
Tôi ấn nút cầu thang máy, tay lạnh sắp run lên, cầu thang máy cứ di chuyển lên mỗi tần là dường như không khí từ từ loãng ra khiến ta khó thở! Khi đến được tầng lầu quen thuộc tôi càng thấy lo sợ hơn. Ở trước cửa nhà có m