The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1578 lượt.

rồi vứt vào, lại phát hiện tay trái mình vẫn nắm chặt bao thuốc bẹp dúm, bên trong còn hai điếu thuốc đang oan ức co quắp. Giờ hắn mới nhận ra hai ngày hôm nay mình hút hơi nhiều, bèn vứt cả bao thuốc đi.
Trên đường về, Trần Kình bị tắc đường, ba rưỡi chiều còn có hội nghị quan trọng. Hắn liếc nhìn đồng hồ, mẹ nó, đã ba giờ mười lăm, nhìn đoàn xe không thấy đầu trước mặt, lại nhìn phía đuôi dài vô tận đằng sau, trừ khi mọc cánh mới bay về kịp, nhưng hắn có tài giỏi nữa cũng chẳng thể phá bỏ được giới hạn sinh lí.
Trần Kình bình sinh ghét nhất là người không có ý thức về mặt thời gian, xem ra hôm nay hắn phải tự ghét bản thân rồi.
Hắn cáu kỉnh vò đầu, mái tóc ngắn cưng cứng đâm vào tay, bỗng nhiên một suy nghĩ chợt lóe lên, cách mấy con phố, vẫn có thể nhìn thấy cao ốc bệnh viện rộng lớn đầy khí thế của Tổng giám đốc Lục, phía sau đó là khu nội trú, sau nữa là một tòa nhà nhỏ, trong căn phòng nào đó ở tầng ba có một người con gái. Đó là người con gái suýt chút nữa đã giết hắn, cũng suýt chút nữa đã chết trong tay hắn, là cô nàng phiền phức, cô nàng đáng ghét, lại dám đối chọi với hắn mà không biết tự lượng sức mình. Giữa cô và hắn đã xảy ra nhiều xích mích mang tính sinh tử như vậy mà cô vẫn muốn rút lui sao? Từ trước đến nay đều là hắn đá phụ nữ, từ bao giờ đến lượt phụ nữ đá hắn trước?






Tái phạm
Trong phòng bệnh cao cấp này cần gì có nấy, ti vi màn hình tinh thể lỏng có đến hơn trăm kênh, tất cả các loại tạp chí tiêu khiển thời thượng mà chị em yêu thích. Tuy đồ ăn bị hạn chế nhưng vẫn có rất nhiều món dinh dưỡng dễ tiêu, còn có cả y tá xinh đẹp hoạt bát ngày ngày tiếp chuyện giải sầu, nhưng Lâm Uyển ngay đến chút cảm giác hưởng thụ cũng không có. Trần Kình hàng ngày đều phải ghé qua một lúc, người không hiểu rõ tình hình lại tưởng hắn quan tâm cô. Lâm Uyển đương nhiên sẽ không tưởng rằng ai cũng thích mình, cô biết hắn đến chẳng qua là để “thưởng thức” sự thảm hại của cô. Cô chính là chiến lợi phẩm mà hắn trưng bày trong tủ kính, là con thú săn què chân mà hắn nhốt trong lồng, hằng ngày hắn đến nhìn lướt qua để tâm trạng trở nên thoải mái, lòng ngập tràn cảm giác chiến thắng.
Sáng sớm tinh mơ ngày Mười Lăm tháng Giêng, Lâm Uyển gọi điện thoại cho bác Vương gái, nói dối rằng mình phải làm tăng ca, không thể cùng họ đón tiết. Bác gái dặn dò trong điện thoại bảo cô đừng quên ăn một bát bánh Nguyên Tiêu[1'>. Bỏ điện thoại xuống, lòng cô chua xót vô cùng, còn có cả cảm giác tội lỗi mãnh liệt.
[1'> Bánh Nguyên tiêu: Bánh được ăn trong ngày Nguyên Tiêu ở Trung Quốc, hình dáng giống bánh trôi nhưng có nhiều màu sắc và mùi vị phong phú hơn.
Chiếc túi của cô đã được Trần Kình chuyển tới, cô lục lọi danh bạ điện thoại di động, lướt nhanh từng cái tên, nhưng từ đầu đến cuối không thể tìm lấy một người giải cứu cho mình. Trong truyện cổ tích, công chúa bị vây hãm trong thành lũy sẽ đợi hoàng tử của nàng đến cứu, nhưng cô không phải là công chúa, hoàng tử của cô đã chết rồi, hiện thực cũng không phải truyện cổ tích, nhưng cho dù không phải, tại sao vẫn có ma quỷ?
“Cứ chạm vào thì làm sao? Tôi chạm vào người phụ nữ của tôi, ai dám nói không được?”
“Ai là của anh?”
“Thử thì biết ngay, nghe nói cơ thể phụ nữ nhận ra chủ đấy.” Trần Kình vừa nói vừa cúi người tiến lại gần, thấy Lâm Uyển bắt đầu loạn lên, hắn với tay đè chặt đầu gối chân phải cô xuống, cảnh cáo: “Cẩn thận cái chân cô, tàn phế tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Giây tiếp theo, hắn sáp lại gần, Lâm Uyển tránh không kịp, bị hắn hôn ngay chính diện. Miệng hắn còn nóng rực hơn cả tay, mang theo dục vọng mãnh liệt. Cô hoàn toàn ngơ ngác, tưởng rằng hắn sẽ không có hứng thú khi cô đang thê thảm thế này, cho dù có hứng thú đi chăng nữa thì ít nhất sẽ nể mặt cô nằm trên giường bệnh mà bớt phóng túng. Nhưng sao cô có thể quên đây là cầm thú chứ, đâu thể dùng tư duy của loài người để giảng giải được.
Lâm Uyển từ trước tới nay không biết đàn ông hành động nhanh chóng như vậy, mới trong phút chốc, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn khống chế hoàn toàn. Đàn ông trong lúc dục vọng sôi sục giống như một con dã thú đói khát cực độ, vội vàng mà hung dữ. Điều hiếm thấy là hắn vẫn còn một chút lí trí bảo vệ vết thương bên chân phải của cô, động tác không hề cẩu thả. Một tay hắn chế ngự đôi tay cô đang vùng vẫy ở đỉnh đầu, một thoáng sau đã cởi tuột ống quần bên chân còn lại, tiếp đó hắn nôn nóng thô bạo tiến vào cơ thể cô...
Lâm Uyển cứ trơ mắt như thế nhìn mình bị xâm phạm thêm lần nữa, cô muốn hét lên cầu cứu, nhưng đây là địa bàn của hắn, không ai có thể bắt hắn làm gì, chỉ càng khiến cho nhiều người hơn chứng kiến nỗi nhục của cô mà thôi. Lần thứ hai mà sao vẫn đau như vậy, đau thương không lâu trước đó còn chưa hoàn toàn hồi phục đã bị xé toạc lần nữa, rất đau. Tại sao cô đau thế này hắn lại hưng phấn thế kia?
Trần Kình quả thực vô cùng hưng phấn, vừa nãy bận đến mức quá tập trung tinh thần, ngước mắt nhìn thấy Lâm Uyển đã ngủ mất rồi. Hắn sợ cô bị chết ngạt,