Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

bèn đứng dậy vén chiếc khăn trên mặt cô ra, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt khi ngủ thật yên bình kia, hắn bỗng cảm thấy toàn thân nóng bừng. Con người hắn xưa nay đều sống lí trí, nhưng một khi có thứ gì đó thật sự gây hứng thú cho hắn, hắn sẽ trở nên ngang bướng và điên cuồng một cách dị thường. Trước khi Lâm Uyển trở thành người phụ nữ của hắn, có thể hắn còn kiềm chế được đôi chút. Bây giờ, cô đã thuộc sở hữu của hắn, chỉ cần hắn muốn, đương nhiên không cần kiềm chế, cùng lắm thì cùng cô một lần nữa là xong.
Cơ thể của cô không ngờ lại đẹp đến vậy, khiến người ta không cưỡng nỗi mà đắm mình trong đó. Trong lộ trình tiến lên đỉnh cao khoái lạc, hắn chợt nghĩ, nếu mình là đế vương thời cổ đại, cũng chẳng dám bảo đảm sẽ không vì người con gái như thế này mà ngu dại một lần. Khoảnh khắc đó hắn lại có chút thấu hiểu Chu U Vương[3'> mà trước giờ hắn vẫn xem thường. Sau khi dục vọng được giải tỏa, hắn chưa lập tức nhấc người dậy, mà hôn lên mặt Lâm Uyển một cách thỏa mãn, còn quan tâm vén mấy sợi tóc bị mồ hôi thấm ướt của cô.
[3'> Chu U Vương là vua cuối cùng của triều đại nhà Chu thế kỷ 8 trước công nguyên. Để đổi lấy tiếng cười của sủng thiếp là Bao Tự, Chu U Vương đã từng đốt đuốc ở đài phòng hỏa giả có chiến tranh để triệu hồi quân cứu viện cách đó cả nghìn dặm.
Lâm Uyển đang thập tử nhất sinh, lúc này mới nới lỏng môi dưới cắn chặt từ nãy, không chút cảm xúc nói: “Bây giờ anh có thể đi được chưa?”
Trần Kình nghe vậy nét mặt hơi ngẩn ra, liền đáp: “Vội gì chứ, tôi còn phải quan sát kĩ nét mặt hưởng thụ của cô đã.”
Nằm ngoài dự tính của hắn, Lâm Uyển không phản bác, cô chỉ nhắm mắt, âm thầm rơi lệ. Ánh mắt hắn tức khắc trở nên lạnh lùng, hắn biết cô không hề hưởng thụ, trước giờ đều không, biểu cảm trên gương mặt cô chỉ có đau khổ và chịu đựng, còn có cả... căm ghét. Hừ, hắn cảm thấy tự trọng của người đàn ông trong mình bị đả kích. Phải biết rằng thể lực của hắn, kĩ thuật của hắn có thể gọi là số một, nếu không thì cô gái này chính là người lãnh cảm. Cứ đợi đi, sớm muộn gì cũng có một ngày tôi làm cô phải dịu dàng khuất phục dưới cơ thể tôi.
Ngày thứ hai, y tá tiểu Điền vừa mở cửa, đã nhìn thấy Lâm Uyển ốm yếu nằm đó, hoàn toàn không có chút sinh khí của ngày hôm qua, thậm chí còn sa sút hơn cả mấy ngày trước, hệt như một hồ nước yên tĩnh đến đáng sợ. Cô cắm bó bách hợp vào bình hoa, lưỡng lự một lúc rồi lấy từ trong túi ra hộp thuốc đặt lên đầu giường, hơi mất tự nhiên: “Cái này là của Trần tiên sinh bảo tôi đưa cho cô.”
Lúc cô y tá lấy nước mang qua, thấy Lâm Uyển ngẩn người nhìn hộp thuốc, đôi mắt to rất đẹp ngập nước. Trong lòng cô có chút day dứt, loại thuốc này cô cũng từng uống, tuy trên giấy hướng dẫn sử dụng nói nó có tác dụng phụ rất lớn cho cơ thể, nhưng ai chả có lúc không thể khống chế tình cảm của bản thân, mà đó đều do cô tự nguyện, chứ không phải do người đàn ông vừa thân mật với mình yêu cầu...
Khi Lâm Uyển mới tới, mang theo thân mình đầy vết thương lớn nhỏ, cô y tá đoán thầm trong bụng, đây không phải là bạo hành gia đình, thì chính là cưỡng bức không biết chừng. Sau này, thấy Trần Kình hằng ngày đều đến thăm Lâm Uyển, còn vì nét mặt của Lâm Uyển mà nổi cáu với mình, cô nghĩ, nhất định là do cưỡng bức rồi. Thế hệ con em cán bộ cao cấp quả nhiên khẩu vị nặng. Bây giờ thấy cảnh tượng này, chỉ có thể nói rằng, những gã kiểu đó chẳng có tên nào tử tế. Nghĩ lại thì bạn trai không có tiền lắm của mình vẫn còn tốt chán, ít nhất anh ta sẽ không bắt mình uống thứ này. Vừa nghĩ vậy, cô liền hiểu ý lui ra ngoài, cô thật sự không có nghĩa vụ phải nhìn người ta uống thuốc, việc đó cũng quá đau thương rồi.
Lâm Uyển tay run run cầm viên thuốc lên rồi uống nước nuốt thẳng xuống. Cô hơi khó hiểu, tại sao cô lại chảy nước mắt, đây không phải điều mà cô hi vọng sao? Cô rõ ràng đã chuẩn bị tâm lí xong rồi...
Tối qua sau khi Trần Kình đứng dậy, hắn vào phòng rửa tay lấy khăn mặt giúp cô lau người, cô nói mà mặt không chút cảm xúc: “Anh chưa mang bao cao su.” Trần Kình ngẩn người ra, hắn đáp: “Tôi chưa...”, nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của cô, lại lập tức đổi giọng: “Ngày mai tôi bảo người mang thuốc qua.”
Cô biết lời nói lấp lửng của hắn có ý gì, nhưng nghe nói có bảo hộ cũng chưa chắc đã an toàn 100%, cô không thể gánh vác nổi sự phiêu lưu này. Nhưng khi cô nhìn thấy hộp thuốc đó xuất hiện công khai trước mặt, cô vẫn không kìm nén được nỗi buồn. Cô buồn vì sự áp bức và lăng nhục tối qua, vì sự xót xa ngay lúc này, cũng vì tương lai mịt mờ của mình.
Lâm Uyển cô sao lại suy đồi đến mức này?
Gặp phải con người đó thật sự là điều bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời cô. Nếu cô là một cái cây, vậy thì hắn chính là một cái cưa sắc bén, mỗi khi cô lấy hết dũng khí đâm chồi nảy lộc, hắn sẽ lại không chút lưu tình mà chặt đứt nó.
Hai ngày sau, Lâm Uyển xuất viện, cô lập tức bị đưa đến nhà Trần Kình. Tuy ngày hôm đó thần trí chưa được minh mẫn, nhưng cô vẫn có thể nhận ra đây không phải hiện trường vụ án đó. Mà điều này có gì khác biệt đâu, bất luận ở nơi nào cũng vậy, dù ở bện


Polaroid