Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.
h viện hay ở căn hộ của hắn, rồi căn hộ khác, chỉ cần nơi có hắn tồn tại thì chính là địa ngục. Cô không phải chưa từng nghĩ đến chuyện phản kháng, nhưng phản kháng thì có ích gì? Làm việc vô ích chính là tự mình phí sức, mà thứ cô thiếu nhất bây giờ lại đúng là sức khỏe.
Cô được người ta dìu vào phòng ngủ, ngồi trên chiếc giường lớn bất thường đó, nệm rất êm ái, nhưng cô đứng ngồi không yên. Quan sát xung quanh một lúc, cô phát hiện ra căn phòng có vẻ hơi trống trải, ngoài những vật dụng cơ bản trong nhà được bày biện ra, dường như không có dấu vết nơi đây có người sinh sống, không phải rất lâu không có người ở, mà giống như từ trước đến giờ chưa hề có người ở. Điều này khiến tâm trí cô đang lo lắng được thoải mái một chút.
Sau đó cô nghĩ, nếu như tối hôm đó mình không quay trở về, liệu sẽ có kết cục khác không? Nhưng trên thế giới này, xưa nay không có hai chữ “nếu như”. Vì thế mà bây giờ cô phải ở lại nơi lạ lẫm này, bắt đầu một cuộc sống đi ngược với đạo lí, với những nguy hiểm khôn lường. Có lẽ cô sẽ chôn thân nơi này, mà biết đâu cô cũng có thể may mắn sống tốt, biết đâu...
Trần Kình không hề lộ diện, hắn đặc biệt mời một nữ giúp việc có kiến thức hộ lý đến trông nom cuộc sống thường nhật của Lâm Uyển. Cô giúp việc này rất tận tụy, hằng ngày đều hầm các loại canh khó uống nhưng nghe nói rất bổ dưỡng, hơn nữa, giống hệt với người đưa bánh Nguyên Tiêu kia, nhất định phải nhìn thấy cô uống cạn mới chịu thôi. Mỗi buổi sáng, lúc ánh sáng mặt trời rạng rỡ nhất, cô giúp việc còn đẩy Lâm Uyển xuống dưới nhà đi phơi nắng, bảo như vậy có lợi cho việc hấp thu canxi, rèn luyện chức năng mạch máu và cơ bắp.
Cô tình cờ có thể nghe thấy người giúp việc gọi điện thoại, dùng giọng điệu rất cung kính miêu tả tình hình của mình bất kể lớn nhỏ. Tên kia không biết ở đâu, nhưng hàng ngày đều có thể nắm rõ tất cả lời nói việc làm của cô, giống như dã thú đang trốn ở nơi bí mật, theo dõi con mồi của mình vậy. Cô thấy nực cười, bộ dạng hiện nay của cô còn có thể chạy được hay sao?
Lại mười mấy ngày trôi qua, người giúp việc đưa Lâm Uyển đến bệnh viện chụp X-quang. Bệnh viện nói xương non đã hình thành rõ ràng, có thể tập đi bộ rồi. Cô rất tích cực luyện tập, tuy đau đến mồ hôi nhễ nhại, nhưng cô biết, cho dù là bỏ trốn hay chiến đấu, đều cần có một cơ thể khỏe mạnh.
Điều phải đến cũng đã đến. Tối hôm nay, Lâm Uyển đang ở trong phòng khách từ tốn đi lại, chuông cửa reo, người đàn ông biến mất gần tháng trời đã xuất hiện. Trần Kình nhìn chằm chằm chân cô một lúc rồi nói: “Cô không biết cái gọi là ‘chậm mà chắc’ à?”
Lâm Uyển không lên tiếng, nghĩ thầm, tôi chẳng biết, tôi chỉ biết một phút tôi cũng không muốn nhìn thấy anh. Rồi cô liền quay người loạng choạng đi về phòng ngủ.
Trần Kình tối hôm đó không đi, Lâm Uyển biết trước sau gì cũng như vậy. Vì cô nhìn thấy quần áo của hắn trong tủ, từng dãy áo sơ mi âu phục so le nhau mang theo cảm giác đe dọa giống hệt con người hắn, khiến cô thấy ức chế. Đáng tiếc, căn hộ hơn một trăm mét vuông này chỉ có một phòng ngủ, ngay đến phòng khách cũng không có. Đương nhiên cô không thể mong đợi hắn sẽ ngủ ở phòng khách, nhưng cô có thể. Cô biết cứ trốn tránh như vậy rất tức cười, nhưng kì thực cô không làm nỗi việc ngoan ngoãn nằm trên giường chờ tên ác quỷ đó giá lâm sủng ái.
Thế nhưng điều mà cô lo lắng lại không xảy ra, Trần Kình hình như chỉ về để ngủ, cả đêm hắn chẳng nói thêm câu nào. Hắn tắm xong thì vào thư phòng, đến hơn mười một giờ mới về phòng ngủ. Vừa vào cửa hắn đã sững người, cô nàng Lâm Uyển này thật là có tài. Tuy chỉ có một chiếc giường, nhưng lại có đến mấy cái chăn, cô lại còn chuẩn bị riêng một cái cho hắn, gấp hình ống để ở bên cạnh tường như quan tâm hắn lắm. Nhưng ngay giây phút sau đó hắn đã kịp hiểu ra, cô sợ hắn đi quá giới hạn.
Hai người đã đặt ra ranh giới ảo như vậy mà ngủ trên cùng một chiếc giường trong ba ngày. Buổi tối Trần Kình đi tiếp khách nhiều, quá nửa đêm trở về, chỉ có thể nhìn thấy cái đầu Lâm Uyển lộ ra khỏi chăn, phía trên nửa thước còn có chiếc chăn nhỏ gập hình ống mà cô chuẩn bị cho hắn. Lúc sáng thức dậy, Lâm Uyển vẫn chưa tỉnh, quấn chăn ngay ngắn co lại ở mép giường. Hắn đoán cô giả vờ ngủ, nhưng hắn lại không vạch trần điều đó, vì nam nữ vào sáng sớm đều tương đối bị kích thích, ngộ nhỡ hắn không kìm được lại cưỡng bức cô lần nữa. Tuy nói là nợ nhiều không lo, rận nhiều không cắn, nhưng cứ mãi như thế cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Điều quan trọng là, vừa nhớ đến ánh mắt ghét bỏ đó của cô hắn liền tức giận. Có ai dám nhìn hắn như thế, cho dù là chán ghét hay căm thù thì đó cũng là ở sau lưng, là cái hắn nghe không đến, nhìn không thấy. Làm người xấu cũng phải có sự giác ngộ của người xấu, không thể nào tất cả mọi người đều yêu mến mình được. Nhưng Lâm Uyển không xem hắn là người xấu, mà là giống như nhìn thấy rác rưởi không thể thu hồi, có loại rác rưởi cao cấp nào lại còn có thể cống hiến cho xã hội như thế không?
Trần Kình không phải quân tử, càng không phải Liễu Hạ Huệ, sang tối ngày thứ tư, hắn không nhịn nỗi