Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.
nữa, thao thức trằn trọc mãi. Hắn bật đèn đầu giường, chống người dậy nhìn từ phía sau cô gái cách hắn nửa thước. Mái tóc Lâm Uyển rất đẹp, dưới ánh đèn bồng bềnh bóng mượt. Trần Kình không kìm được lòng vươn tay ra khẽ chạm vào, không ngờ Lâm Uyển nhanh như chớp, vèo một cái đã kéo chăn trùm kín đầu. Trần Kình nhìn lòng bàn tay trống không, còn thấy một đoạn đuôi tóc cô lộ ra bên ngoài, hắn bỗng tức giận. Mẹ nó, sờ một tí cũng không được à?
Hắn lập tức ngồi dậy, một tay tung chiếc chăn trên người Lâm Uyển ra. Vốn dĩ cô luôn nắm chiếc chăn rất chặt, tiếc rằng sức mạnh của đàn ông quá lớn, thoắt một cái suýt thì kéo luôn theo cả cô. Lâm Uyển tức tối ngồi dậy, gào lên: “Làm cái gì thế, anh bị điên à?”
Tên Trần Kình này bình thường không nói nhiều, nhưng một khi rắp tâm tranh cãi với người khác thì đảm bảo mỗi câu nói ra sẽ chẹn họng đối phương một cách triệt để, từng lời từng lời đều mang ý châm biếm. Lúc đó, hắn cực kì tự nhiên trả lời ba chữ: “Làm thịt cô.”
Lâm Uyển nghe thấy liền sững sờ, tiếp theo đó cô nghiến răng nói ra bốn chữ: “Tội phạm cưỡng dâm.”
“Tôi thật sự muốn cưỡng dâm cô đấy, một cái chăn rách thì ngăn sao nổi?”
Lâm Uyển im lặng, não của hai người bọn họ quả là không cùng một kết cấu.
“Yên tâm, hôm nay không cưỡng bức cô.” Trần Kình sáp lại gần, dịu dàng nói. Hắn hơi ngừng lại rồi tiếp tục: “Để cô tự nguyện.”
Lâm Uyển thấy tình thế không ổn, cuống quýt giãy giụa trốn tránh, nhưng vẫn bị hắn ghìm chặt. Trần Kình hạ quyết tâm, mài dao đợi sẵn, xướng lên khúc dạo đầu. Lần đầu tiên cùng Lâm Uyển, giống như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm vậy, toàn tâm toàn ý muốn nuốt chửng lấy cô, căn bản không nghĩ đến động tác nào khác. Lần thứ hai, hắn cũng không biết mình trúng phải tà ma gì, chỉ là nhất thời nảy lòng tham, hơn nữa cơ thể cô không tiện cho lắm, chỉ có thể làm một cách qua loa. Lần này, hắn quyết tâm biểu hiện thật tốt, nghiêm túc như hồi còn đến trường làm đề tài nghiên cứu khoa học vậy, vì chinh phục cô gái này chính là “đề tài” lớn nhất trong đầu hắn lúc này. Đương nhiên, sự nỗ lực của hắn chỉ giới hạn ở trên giường, cái gọi là “chinh phục” cũng chỉ nhằm vào cơ thể của cô.
Hắn giữ chặt tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, hôn lên môi cô, mút lấy lưỡi cô, ngậm vành tai cô, như cố ý, như vô tình thổi hơi trong đó. Hắn ngước mắt nhìn, Lâm Uyển không phản ứng lại. Hắn tiếp tục từ xương quai xanh của cô, thuận một đường tiến xuống phía dưới, qua lớp áo ngủ mỏng manh, hắn cắn nhẹ đầu ngực cô. Bàn tay từ dưới vạt áo tiến vào, vuốt ve lúc mạnh lúc nhẹ. Một chút âm thanh khác lạ cũng không có, hắn lại ngẩng đầu nhìn, cô ngoài việc cau mày ra còn lại chẳng phản ứng, hắn cũng cau mày, ra lệnh: “Mở mắt ra nhìn tôi.”
Lâm Uyển nghe theo mở mắt ra, trong mắt cô ngoài sự chán ghét còn có sự khinh miệt. Trần Kình bực mình, trầm giọng gằn: “Nhắm lại.”
Lâm Uyển cũng chẳng phải búp bê điều khiển bằng âm thanh, cô không hề nghe lời. Trần Kình nghiến răng, thuận tay nắm lấy thứ gì đó phủ lên trên mặt cô, ngăn cách ánh mắt khiến người ta nổi cáu kia.
Hắn dứt khoát vén áo ngủ của Lâm Uyển lên, cúi thấp đầu xuống hôn rồi mút. Da thịt cô mềm mịn tinh tế như sữa bò, trong lúc khát lại khiến người ta càng thèm muốn nhiều hơn. Hôn mãi hôn mãi, nhục dục trong hắn bộc phát, nhưng hắn vẫn chưa quên sứ mệnh của mình. Tay hắn men theo đường cong mềm mại của người con gái trượt xuống, thăm dò giữa hai chân cô. Mẹ kiếp, tại sao vẫn khô ráo như thế? Ngón tay hắn không chịu thua, di chuyển tiến vào trong do thám tìm kiếm mang theo chút ác ý, co rút thay đổi thất thường. Cuối cùng tay đã mỏi nhừ, hắn sững người vì chẳng hề có chút tiến triển.
Nếu không phải bộ ngực Lâm Uyển vẫn đang hơi nhấp nhô hít thở thì chắc Trần Kình hoài nghi mảnh vải rách kia đã làm cô chết ngạt rồi. Hắn không nản lòng, nhưng lại thật sự buồn bực. Hắn thu tay lại, đầu cọ cọ vào hõm vai cô, giọng ồm ồm oán trách: “Mẹ kiếp, rốt cuộc cô có phải phụ nữ không?”
Lâm Uyển lúc này mới thả lỏng môi dưới, thè lưỡi liếm giọt máu thấm ra, sau đó giơ tay lên bỏ thứ đang ở trên mặt mình xuống, lạnh lùng lên tiếng: “Anh thua rồi.”
Trần Kình ngẩng đầu dậy, sững sờ một lúc, nghiêm túc phản bác: “Không đúng, là cô bị điên.”
“Không sai, tôi bị điên, anh tránh ra đi.” Lâm Uyển cau mày vươn tay đẩy hắn, chạm phải lồng ngực nóng hầm hập, cô giật mình rụt tay lại.
Trần Kình thấy vậy phá lên cười, ung dung đáp: “Không được rồi, cô xem, tôi đã bị cô hại thành ra thế này, cô phải chịu trách nhiệm.”
Lâm Uyển bị câu nói vừa vô lại vừa vô liêm sỉ của hắn chọc tức đến nghiêng cả đầu. Cô nghe thấy hắn tiếp tục chậm rãi nói: “Cho cô hai lựa chọn, hoặc là làm cùng tôi, hoặc là dùng tay giúp tôi.”
Lâm Uyển bị hắn ức hiếp, sự khác biệt giữa người với người quả thật là trên trời dưới đất. Trước kia, Vương Tiêu có khó chịu đến mức nào cũng sẽ không nói ra những lời trắng trợn như thế, nhưng gã đàn ông này vừa mở miệng đã là những lời xấu xa bẩn thỉu, còn nói một cách rất hùng