Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.
hồn, quả thật còn kinh khủng hơn cả rác rưỡi.
Một người đàn ông ở trần nửa người đè phía trên, toàn thân nóng hổi như lò lửa, Lâm Uyển ngột ngạt đến khó chịu. Cô nhẫn nhịn, nhưng cầm cự như vậy cũng không phải cách hay, thế là cô nhỏ giọng: “Anh có thể đi tắm.”
“Có đàn bà ở đây, bảo tôi dùng nước lạnh để giải quyết?”
Cuối cùng Lâm Uyển đã bị làm cho tức giận, không cần quan tâm có khiến hắn nổi cáu hay không, cô lớn tiếng gào thét: “Mẹ kiếp, rốt cuộc anh muốn thế nào? Hoặc là làm tên tội phạm cưỡng dâm lần nữa, hoặc là cút sang một bên cho tôi ngủ.”
Trần Kình phát hiện ra một quy luật, đó chính là lời mắng chửi lúc giận dữ của Lâm Uyển chưa hẳn đã khiến hắn nổi cáu. Điều hắn không thể chịu nổi nhất là sự căm ghét lạnh nhạt của cô. Cho nên sau khi bị cô mắng chửi, hắn bỗng bình tĩnh trở lại, nhớ ra sáng mai còn phải mở hội nghị thường kì, nếu cứ đối đáp qua lại thế này không biết sẽ cãi nhau đến bao giờ. Thôi bỏ đi, vốn hắn cũng chẳng muốn thế nào cả, chỉ gây thêm phiền toái. Nghĩ vậy hắn đứng dậy xuống giường, nhưng thua keo này ta sẽ bày keo khác, đừng sau hắn còn thêm một câu: “Hôm nay không tranh chấp với cô, coi như là tôi chiếu cố người tàn tật đi.”
Hắn còn thích đặt biệt danh cho cô. Đương nhiên đối với hắn, đó là cái tên thân mật, vì mỗi lần hắn đều gọi hết sức dịu dàng, ví dụ như “bé thọt”, “bé tàn phế”, gọi mà chút trở ngại tâm lý cũng chẳng có, không mảy may cảm thấy đó là hậu quả do mình gây nên.
Điều đáng hận nhất là lúc ve vãn hắn luôn thích vuốt nhẹ chân phải của cô, từng cái từng cái giống như con sâu róm bò qua. Cô ngứa ngáy khó chịu nhưng lại không thể vùng vẫy, hắn thì mang vẻ mặt hưởng thụ nhìn cô chau mày âm thầm chịu đựng, còn nói những câu khiến người ta căm ghét: “Đây là tôi giúp cô hoạt động phần cơ chân nhé, nếu không thì hoại tử rồi.” Mà cô chỉ có thể chửi mắng hắn biến thái ở trong lòng, nguyền rủa hắn có một ngày cũng sẽ như thế. Không đúng, phải là gãy xương vỡ vụn, bên trong thêm chiếc đinh thép, chân lớn chân bé tất thảy đều bị hoại tử.
Tục ngữ có câu “Mắng người không đau, lời thề không linh”. Hàng ngày Trần Kình vẫn cứ sống vui sướng, lúc làm chuyện xằng bậy với cô càng đâu ra đó, cô chắc chắn tên này không chỉ là kẻ biến thái, mà còn là loại biến thái cao cấp. Vì mỗi lần, bất luận xúc động bao nhiêu, điên cuồng bao nhiêu, hắn đều chỉ làm khổ cái chân trái của cô. Trước đó cô lo hắn sẽ làm thương chân phải của mình, nhưng thực tế chứng minh sự lo lắng của cô là thừa thãi. Trí nhớ của gã đó tốt đến lạ thường, có thể nói là lí trí đến mức quái đản, ngay cả lúc ngủ cũng chỉ nằm ở phía bên trái cô, hơn nữa sẽ nằm cách xa đúng nửa thước.
Cô không cho rằng hắn quan tâm đến mình, có lẽ chỉ là hắn không hi vọng cô lại bị thương, làm trì hoãn việc “hưởng dụng” cô mỗi ngày. Sau này, cô mới phát hiện ra, hắn xưa nay lúc ngủ không quen ở quá gần người khác.
Người quen của Lâm Uyển mười người thì phải có đến chín người rưỡi sẽ bảo cô là người tốt, nhưng trước mặt Trần Kình, những tính cách tốt đẹp của cô hoàn toàn không tồn tại. Tục ngữ nói phải, con thỏ lúc nóng nảy còn cắn quàng được, huống chi là con người? Trần Kình không phải thích hành hạ cô, bỡn cợt cô sao? Sức cô không bằng hắn, chẳng thể nào hành hạ lại hắn được, nhưng cô có vũ khí riêng của phụ nữ.
Ban ngày cô mài móng tay thật nhọn, sau đó đợi hắn hành sự lúc đêm tối, cô không nằm cứng đờ, hai tay liều mạng cào ga trải giường nữa, mà cô với tay ôm lấy hắn. Trần Kình thấy vậy rất vừa lòng, kết quả là trên lưng hắn lập tức xuất hiện cảm giác đau rát. Lúc rảnh rỗi vươn tay sờ thử, mẹ kiếp, dính đòn rồi.
Nhưng Lâm Uyển đã tính toán không chu đáo, vì đối với loại động vật giống đực da dày thịt béo mà nói, sự đau đớn vừa phải trái lại còn kích thích dục vọng chinh phục của nó, chỉ có thể khiến nó càng điên cuồng hơn. Cô không hiểu, cô cảm thấy nhất định vẫn chưa đủ đau, cô bèn ngẩng đầu dậy cắn vào bả vai hắn một miếng. Cô có hai chiếc răng nanh nhọn nên lúc cắn sẽ rất mạnh, một lúc sau đã nếm thấy vị máu tanh, lại còn có chút vị ngọt.
Trần Kình nắm lấy cô gái như con sói nhỏ kéo ra, khàn giọng nói: “Mẹ kiếp, đau thế! Có điều tôi lại thích mặt mạnh mẽ này của cô, tốt hơn nhiều so với bộ dạng cá chết mấy ngày trước đó.”
Nhìn khóe miệng nhuộm đỏ máu của cô, màu đỏ tươi càng thêm cám dỗ người khác, hắn đưa mắt ra hiệu, lặng lẽ cúi đầu xuống, lẩm bẩm: “Để tôi nếm thử máu của mình xem có vị gì nào.”
Nói rồi hắn liền hôn một cách cuồng dại, dường như muốn hút hết tất cả dưỡng khí trong phổi cô.
Lâm Uyển hít thở khó khăn, trong đầu một mớ hỗn độn, chỉ còn lại ý nghĩ thoáng hiện: Phải làm hắn đau. Cô chuyển động tay từ sau lưng hắn tìm lên bả vai, móng tay sắc nhọn đâm vào vết thương còn dính nước bọt và máu tươi ở đó, rồi cô mãn nguyện nghe thấy một tiếng rên đau đớn.
Tiếp theo, hai người giống như đang phân tranh cao thấp. Tên họ Trần nào đó trước nay tâm địa hẹp hòi, không chịu thua kém ai bao giờ, liền cắn vào đầu lưỡi cô. Cô thì dùng toàn bộ sức lực cơ thể tập trung vào bốn chiếc móng t