Tác giả: Tiểu Cá Bạc
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1041 lượt.
>Tề Thâm bất động thanh sắc nhìn Đỗ Nhược, trong lòng cũng đang âm thầm tính toán, kết quả là chuyện gì mới có thể để cho Tề phu nhân nóng hổi mới ra lò lộ ra tươi cười nịnh nọt như vậy.
Hai tay đặt trên eo Tề Thâm, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lồng ngực của anh, ấp úng nói mấy câu không rõ ràng, ý đồ lừa dối quan trên.
Tề Thâm vừa không dám tin, lại vừa mừng rỡ như điên, anh ôm chặt lấy người trong ngực, hung ác nói: "Em thế nào không nói sớm?"
"Đã quên!" Trong ngực truyền đến tiếng trả lời yếu ớt của Đỗ Nhược.
Không biết nên phản ứng thế nào, Tề Thâm thở dài, cằm đặt trên vai Đỗ Nhược, "Bắt đầu từ ngày mai, không cần lại đến đưa thuốc bổ cho anh nữa, em đợi ở trong nhà cho anh, có nghe hay không?" Từ ngày hai người hoà hảo, Đỗ Nhược liền bắt đầu tự mình nấu cho Tề Thâm một ít thuốc Đông y, trên thân người này thương tổn không ít, nếu muốn anh cùng cô đến già, phải bắt đầu chăm sóc thật tốt các thương tổn lớn lớn nhỏ nhỏ.
Dễ dàng buông tha mình như vậy? Đỗ Nhược ngẩng đầu, nhìn về phía Tề Thâm.
Ánh mắt của hai người tức thì giao nhau, Tề Thâm kề sát vào bảo bối của anh, nỉ non hôn cánh môi cô "Cảm ơn em".
Chờ lúc Đỗ Nhược phục hồi tinh thần lại, tay Tề Thâm dán tại trên bụng cô nhẹ nhàng vuốt ve qua lại, cô thở phì phò, ép buộc một ngày đã sớm mệt mỏi, cứ như vậy chậm rãi ngủ.
Nhìn Đỗ Nhược đã lâm vào giấc ngủ, Tề Thâm không dấu vết dừng lại động tác trong tay, cẩn thận đặt cô nằm trên giường, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang ngủ của cô, hạnh phúc làm anh cảm giác mình đang nằm mơ.
Ngày thứ hai, Đỗ Nhược một đêm vô mộng, đã không còn mỏi mệt hôm qua, thần thái có vẻ sáng láng, sáng sớm liền cùng Tề Thâm rời giường rửa mặt, ở dưới bệnh viện tay nắm tay tản bộ.
Lúc Trần Ngôn bọn họ đến, liền phát hiện Tề Thâm đối với Đỗ Nhược so trước đây càng thêm che chở, tỉ mỉ, chiếu cố chu chu toàn toàn, chỉ sợ nơi nào đụng vướng chân, rất là có tư thái nâng niu trong tay sợ rớt ngậm trong miệng sợ tan.
Khóe miệng Trần Ngôn run rẩy nhìn Tề Thâm nghiêm mặt lại đi chân chó, kết quả là ai bị thương a? Ai mới là người chiếu cố a?
"Này, mình nói, hai người các bạn có thể hay không ngừng dính dính dán dán như vậy a?" Hướng Tinh cũng mặc kệ, đây là muốn làm hỏng mắt mình đi, mình vẫn là độc thân quý tộc nha.
Đỗ Nhược vừa định lên tiếng, đã bị Tề Thâm cắt ngang.
"Nói chuyện không cần lớn tiếng như vậy, dọa hỏng con mình." Tề Thâm cau mày nhìn.
Hướng Tinh nhanh tay che miệng, được rồi, cô lại quên vụ này. Bất quá không nên trách cô, sắc mặt Đỗ Nhược quá tốt, một chút cũng không giống phụ nữ có thai, nghĩ đến đây, Hướng Tinh ủy khuất liếc về phía Đỗ Nhược. Đỗ Nhược vô tội cười với cô.
Không đúng a, Trần Ngôn nghĩ chuyện này không đúng, Tề Thâm cũng không phải ngày đầu tiên biết Đỗ Nhược mang thai, sao hôm nay cảm giác lại đặc biệt khẩn trương?
Tề Thâm dường như là nhìn thấu nghi hoặc của Trần Ngôn, cầm tay Đỗ Nhược, đuôi lông mày cũng không che giấu được đắc ý, "Đỗ Nhược mang thai ba."
Yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh.
Hơn nửa ngày, Trần Ngôn phục hồi tinh thần lại, khó nén chua xót nói, "Thằng nhóc mày vận khí sao tốt như vậy a?" Tất cả mọi người cùng tuổi, vì sao Tề thiếu sắp làm cha? Trần Ngôn ai oán hếch Diêu Nhạc Nhạc bên cạnh.
"Thật vậy chăng?" "A" khuôn mặt Diêu Nhạc Nhạc và Hướng Tinh đều kích động, mấy tháng sau, sẽ có ba bé cưng trắng nõn nà cho mình đùa chơi, ngẫm lại đều cảm thấy rất thỏa mãn.
Tất cả mọi người kích động vây quanh Đỗ Nhược, Hướng Tinh cùng Diêu Nhạc Nhạc muốn sờ một cái, Đỗ Nhược dở khóc dở cười, cuối cùng bị Tề Thâm nghiêm khắc quát bảo ngưng lại, cô mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.
Nhưng, Đỗ Nhược thả lỏng quá sớm.
Tề lão gia tử cũng sớm tới bệnh viện, phía sau còn mang theo ba mẹ Tề Thâm.
"Mẹ, mẹ sờ đủ chưa?" Tề Thâm không kiên nhẫn nhìn mẹ đang xoa bụng vợ mình, sờ soạng đã bao lâu, ở chỗ này bá chiếm.
"Làm chi? Mẹ sờ cháu mẹ không thể được sao?" Mẹ Tề tức giận nghiêng qua liếc mắt con một cái, này là cháu của mình a, chậc chậc, còn tưởng rằng về sau chỉ có một cháu? Ai ngờ con dâu mang thai ba thai. Không sai! Mẹ Tề hài lòng gật đầu.
Ông nội Tề cùng cha Tề chỉ có thể cam lòng ngồi ở một bên, tuy rằng tâm cũng ngứa một chút, nhưng là, cũng không có đạo lý cũng tiến lên sờ một cái đi!
Ông nội Tề cũng chỉ có thể đảo quanh Mẹ Tề cùng Đỗ Nhược, "Ra sao? Chắt nội có hay không đá con a?"
Lúc đầu Đỗ Nhược còn mặt đỏ tựa như muốn nhỏ ra máu ra, hiện tại đã rất bình tĩnh, dù sao cũng là trưởng bối, "Ông nội, đứa nhỏ còn không có lớn như vậy đâu! Nếu qua một tháng nữa mới có máy thai rõ ràng."
Ép buộc một hồi, vài người đều bình tĩnh trở lại, tất cả ngồi đàng hoàng, "Nhược Nhược, theo cái dạng này của con a, tiệc rượu sau khi sanh xong đứa bé lại bàn lại, bằng không, mẹ lo lắng thân thể của con chịu không nổi." Mẹ Tề cùng Đỗ Nhược cẩn thận thương lượng, lo lắng người trẻ tuổi không thể lí giải dụng tâm trưởng bối.
"Mẹ, người tự quyết định đi." Loại chuyện này Đỗ Nhược không hiểu rõ lắm, bất quá hiện tại cô rất