Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

ưu Vũ lắc đầu một cái, chưa từng thấy người nào chân chó như thế. Vợ mà cứ như thái hoàng thái hậu vậy, có cần biểu hiện như thể sợ mọi người không biết anh ta sợ vợ không?
“Anh lắc đầu cái gì? Hai vợ chồng người ta tình cảm tốt không được sao?” Vừa nhìn thấy bộ dạng này của anh Từ Nhan liền biết trong lòng anh đang nghĩ gì, cô nhỏ giọng nói vào tai anh.
Chị Chu đẩy tay Đoàn trưởng Cảnh ra, đi tới trước giường bệnh, trong tay cầm một cái túi, nói: “Tiểu Nhan, chị cũng không biết em thích đồ gì, dáng người em nhỏ hơn chị một chút, không biết có vừa không, em mặc tạm vậy!”
Đoàn trưởng Cảnh lại thể hiện phong cách chân chó của mình, muốn cầm túi trong tay chị Chu thì bị chị Chu trừng mắt đành rụt tay về, chị nói: “Em còn chưa tìm anh tính sổ đâu, anh còn định làm gì?”
Đoàn trưởng Cảnh vừa nghe chị Chu vừa nói thế, gương mặt vui mừng của anh ta lập tức như quả bóng bị xì hơi, ỉu xìu.
Từ Nhan và Lưu Vũ nhìn thôi cũng cảm thấy buồn cười, đặc biệt là Từ Nhan, cô dùng tay che miệng cười khẽ.






Từ Nhan nằm ở trên giường lớn của Lưu Vũ, vừa ăn trái cây vừa xem tivi, cuộc sống này thật tự tại và thoải mái.
Chiếc chăn trên giường vốn được gấp ngay ngắn như miếng đậu hủ, nhưng vì cô đã dùng sức ép xuống nên nó không còn ngay ngắn như lúc đầu mà trở nên vặn vẹo và bẹp xuống tựa như một người vợ bé bị chà đạp, ủy khuất cúi gằm đầu. Từ Nhan vẫn chưa hả giận, chẳng những dùng sức đè ép cái chăn vuông như miếng đậu kia mà còn ra sức giày vò. Nếu anh thích sắp xếp chăn mền gọn gàng vậy thì cô chính là thích đè ép giày xéo nó đấy. Chỉ mới nghĩ đến nét mặt khi thấy chăn mền lộn xộn của anh thôi mà cô đã cảm thấy trong lòng đặc biệt thoải mái, cuộc sống thật tươi đẹp.
Bởi vì chán nản cho nên cô bắt đầu chú ý tới phòng ngủ của Lưu Vũ, đây là nơi anh ấy ngủ hàng ngày, nhưng lúc này nó sẽ là nơi dành riêng cho thế giới của hai người bọn họ. Có lẽ yêu cầu của quân ngũ với binh lính vô cùng cao, chỉ nhìn chiếc chăn được gấp vuông vắn như khối đậu hủ là đã biết. Lấp đầy cả phòng ngủ là phong thái cứng rắn đặc thù của người lính, thiếu hụt nét dịu dàng của phái nữ, thiếu cái cảm giác ấm áp của gia đình.
Trong tay cô là trái cây mà Lưu Vũ đã gọt cho cô, động tác gọt táo của anh rất nhuần nhuyễn, vừa nhìn đã biết là người thường xuyên gọt táo. Vậy mà anh lại nói với cô rằng đây là lần đầu tiên anh gọt táo, trước kia đều là người khác gọt cho anh ăn, đây cũng là lần đầu tiên được hân hạnh phục vụ cho người khác. Mặc dù anh nói như vậy nhưng cô lại không tin. Nào có ai lần đầu tiên gọt táo đã gọt tốt như vậy, chắc chắn là đang lừa gạt cô. Nhớ lại cuộc "đấu tranh gay gắt" trước đó giữa cô và anh, cô liền cảm thấy vô cùng hứng thú.
Cô đã gần hết sốt. Truyền nước biển không giống như dùng thuốc, nếu như uống thuốc thì sẽ không hạ sốt trong vòng một hai giờ như vậy, nhưng vì là truyền nước biển nên cơn sốt của cô nhanh chóng bị đẩy lùi. Tuy rằng cô đã được sự giúp đỡ của Lưu Vũ mà vượt qua căn bệnh chết tiệt kia. Nhưng khi nhìn đến kim tiêm thì cô vẫn rất sợ, lông tơ trên người dựng đứng lên, chỉ là không đến nổi té xỉu mà thôi. Cho nên lần này tất cả là nhờ có sự giúp đỡ của Lưu Vũ nên cô mới có thể vượt qua căn bệnh này.
Đáp lại những lời này của Lưu Vũ là một đấm nặng nề lên ngực anh của Từ Nhan. Anh làm bộ như bị đau, nói: "Vợ à, em mưu sát chồng hả, coi chừng không ai cho em tính phúc về sau."
Anh vừa nói xong lại nhận được một đấm nặng nề của cô, lần này quả đấm rơi xuống bả vai anh.
Trở lại nhà tập thể, anh mới vừa đặt cô trên giường liền muốn tiến lên âu yếm, nhưng lại bị Từ Nhan dùng tay đẩy khuôn mặt ra, cô nói: "Em đang ốm mà, anh không thể khi dễ phụ nữ nhỏ bé yếu đuối đang ngã bệnh. Anh là quân nhân nên phải chăm sóc người nhỏ bé yếu đuối chứ.”
"Em mà là người phụ nữ nhỏ bé yếu đuối sao? Sao anh lại không thấy nhỉ, trái lại anh đang thấy một người phụ nữ lực lưỡng sử dụng bạo lực gia đình." Lưu Vũ thấy chết không sờn* trêu chọc cô.
*thấy chết không sờn: không sợ chết.
“Đáng ghét!” Từ Nhan túm cái gối ném về phía anh.
Lưu Vũ bắt được cái gối, lại dí mặt mình đến gần: "Vợ à, em đang bệnh, người đổ nhiều mồ hôi nên nhất định rất khó chịu. Nếu không thì em đi tắm rồi thay quần áo trên người ra, anh mang quần áo vào cho em. Anh sợ vợ yêu mặc quần áo ướt mồ hôi sẽ lại đổ bệnh, với lại mặc nhiều như vậy không được thoải mái, chồng em... có thể giúp em."
Từ Nhan cảm thấy anh nói rất có lý, anh ấy nói chuyện cũng không có cái gì không đúng nhưng tại sao nghe vào lỗ tai của cô có vẻ như.... có gì mập mờ đây? Ngẩng đầu, lại đón nhận vẻ mặt quyến rũ của anh, biểu cảm trên mặt và giọng điệu nói chuyện mập mờ giống nhau, cô lập tức hiểu ý tứ trong lời nói của anh, cảnh giác mà cắt đứt tưởng tượng xa vời của anh: "Tự em sẽ tắm." Muốn diễn lại trò cũ giúp đỡ cô cởi quần áo tắm rửa? không có cửa đâu nhé, ngay cả cửa sổ cũng không mở cho anh.
"Vợ à, em xem, bây giờ em đang bệnh, tuy rằng đã bớt nóng nhưng vẫn là một người cần