Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2868 lượt.
trắng nhợt nhạt, lại không cử động gì, Tiểu Phần ngỡ mình đã mất đi cô bạn thân mất rồi.
_Tiểu Minh, bạn tỉnh lại đi, Tiểu Minh, mở mắt ra nhìn tớ đi Tiểu Minh ơi, huhu.
_Lạc Phần, Minh Minh…
Thầy Nam chạy đến nơi thì thấy Tiểu Phần ôm Tiểu Minh khóc nức nở, còn Tiểu Minh bất động nằm trong lòng Tiểu Phần, toàn thân thương tích, bàn tay phải còn đang rỉ máu chảy xuống sàn.
_Thầy ơi, Tiểu Minh…thầy ơi…huhu… – Tiểu Phần ngước nhìn thầy bằng đôi mắt long lanh đầy nước, giọng lạc cả đi.
_Bình tĩnh, phải đưa con bé xuống phòng y tế ngay. Này, giúp anh đi.
Thầy Nam quay ra vẫy cô lý rồi để cô và Tiểu Phần đỡ Tiểu Minh lên lưng mình. Thầy cõng vội Tiểu Minh chạy nhanh đi nhưng vì cô bé đang bất tỉnh nên muốn giữ nằm yên trên lưng cũng khó. Đưa được Tiểu Minh vào thang máy rồi, thầy Nam mới thấy yên tâm hơn một chút, nhất là khi cõng cô bé, thầy cảm nhận được hơi thở yếu ớt phả vào gáy. Thầy khẽ hạ Tiểu Minh xuống với sự giúp đỡ của cô lý và Tiểu Phần rồi nhẹ nhàng lay người cô bé:
_Minh Minh, em tỉnh rồi phải không?
_Hạo…Hạo Du…em…đau quá. Cứu…em…cứu em…với…
Tiểu Minh vừa mới tỉnh lại đã rên rỉ gọi tên Hạo Du. Cô bé bây giờ mới cảm thấy đau đớn tột cùng, cơ thể như vỡ vụn ra làm nghìn mảnh, mỗi cử động đều mang lại cảm giác từng miếng da thớ thịt bị xé toạc ra, đau thấu tận xương tủy. Nước mắt cố giấu giếm trong lòng giờ mới như được giải thoát, tuôn chảy không ngừng. Thực ra cô bé đâu mạnh mẽ được như vừa nãy mãi được, sự yếu đuối bây giờ cũng theo nước mắt tan ra. Cô bị đau thế này, sao Hạo Du ở đâu mà không đến bên cô chứ, cô đã cố gắng chịu đựng rồi, sao bây giờ anh vẫn chưa đến chứ, cô đau lắm, không chịu được nữa rồi.
_Tiểu Minh, bạn tỉnh rồi sao, may…may quá…
Tiểu Phần thấy bạn mình mở mắt rồi lại còn nói được thì vui mừng khôn xiết, nắm vội tay Tiểu Minh, rối rít hỏi han.
_Bạn thấy thế nào rồi, còn đau lắm không, bạn…
_Tiểu Phần, Hạo Du…Hạo Du đâu rồi, anh ấy…
_Tiểu Minh, bạn hỏi gì lạ vậy. Hạo Du…đang ở bên Tú Giang chứ…
_Vậy…ư…anh ấy…không…ở…đây sao…?
Tiểu Minh nói rồi lại ngất lịm đi, tay buông thõng. Tiểu Phần thấy vậy sợ quá hét toáng lên, ôm chặt lấy Tiểu Minh mà khóc thảm thiết:
_Tiểu Minh, đừng…không…bạn mở mắt ra đi, Tiểu Minh, Tiểu Minh, đừng làm tớ sợ mà, huhu…
_Tiểu Phần, em bình tĩnh lại đi, Tiểu Minh chỉ ngất đi thôi, không phải là đã…
_Thật…thật không ạ? – Tiểu Phần gạt nước mắt.
_Dạ, vâng…vâng.
Tiểu Phần nghe thầy Nam nói thì vội vàng bỏ vòng tay đang ôm Tiểu Minh ra nhưng vẫn nhẹ nhàng nắm tay cô bé. Tiếng “đing đong” khẽ đang lên và thang máy mở cửa, thầy Nam lại vội bế Tiểu Minh chạy ra, Tiểu Phần và cô lý theo sau.
Cô y tế đang ngồi sơn móng tay, thấy thầy Nam bế Tiểu Minh người đầy thương tích vào thì giật mình đứng dậy ngay, vội vàng hỏi:
_Trời ơi, con bé bị làm sao thế?
_Bị mấy đứa lớp trên bắt nạt đấy.
Thầy Nam vừa đặt Tiểu Minh nhẹ nhàng xuống giường bệnh vừa trả lời. Cô y tế nhìn cô bé mà không khỏi thương xót, cô không hỏi gì thêm mà lấy vội bông băng và thuốc diệt trùng ra chuẩn bị băng bó cho Tiểu Minh, còn kiểm tra xem có bị nội thương không.
_Bị học sinh lớp nào đánh đấy. – cô y tế vừa lau máu ở miệng cho Tiểu Minh vừa hỏi.
_Lớp…lớp 11 năng khiếu ạ.
_Lại là cái bọn Hoa hồng đen chứ gì, mấy con nhỏ hư hỏng không lo học hành gì suốt ngày học đòi làm đầu gấu. Cái ngữ ấy thì đuổi học đi chứ còn gì nữa.
_Chị đừng nói thế, học sinh hư cũng là lỗi một phần do thầy cô giáo…
_Ôi dào, mấy con nhỏ đấy thì đến trường cũng có học hành gì đâu, nhất là cái đứa tên Gia Nhi gì đó. Nếu không phải bố mẹ nó đều là giáo sư lớn, góp công xây dựng nên cái trường này thì chắc cũng bị đuổi lâu rồi. Mà không hiểu sao nó thi được vào trường nữa, lại quan hệ của bố mẹ chứ gì. Con cái gì mà không thừa hưởng được cái gì cả.
Thầy Nam nghe cô y tế nói thì thấy không thoải mái chút nào. Thầy không nói gì thêm mà cứ ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Thực ra, Gia Nhi không hề xấu như thế, thậm chí trước kia còn là một cô bé hiền lành, hay bị bắt nạt, chỉ không hiểu sao bây giờ lại thay đổi một cách chóng mặt như thế.
Thầy Nam và Gia Nhi đã từng có một mối quan hệ có thể gọi là thân thiết. Hai năm về trước, Gia Nhi mới học lớp 9, là một cô bé hiền lành, nhút nhát và vô cùng trong sáng. Bố mẹ đều là những giáo sư có tiếng trong ngành giáo dục nên Gia Nhi luôn sống trong sự giáo huấn nghiêm khắc của hai người. Từ bé đến lớn, Gia Nhi luôn là học sinh gương mẫu, lại hiền hòa nên được các thầy cô yêu quý. Nhưng những học sinh như thế lại không thoát khỏi sự ghen ghét, đố kị của những phần tử xấu trong trường, Gia Nhi cũng là một trong số đó. Trong trường cấp hai của Gia Nhi khi ấy có một nhóm học sinh hư hỏng, chuyên gây chuyện đánh nhau, quậy phá trong trường, ngay cả đến khi ra trường rồi cũng không quên thói xưa. Thấy Gia Nhi ngoan ngoãn, hiền lành, lại là con nhà khá giả nên không thể nào không “để mắt” tới. Thế là lấy lý do Gia Nhi làm chúng ngứa mắt, nhóm học sinh kia bắt nạt Gia Nhi ba năm trời. Cô bé Gia Nhi khi ấy nhút nh