Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2864 lượt.

vào má còn lại, cô bé lại ngã ra sàn. Tiểu Minh liền đưa tay lau máu ở miệng rồi lại định đứng dậy. Nhưng Tiểu Minh chưa kịp làm gì, Gia Nhi đã dùng chân đạp vào ngực cô, làm cô ngã dúi xuống sàn, tay ôm ngực đau đớn.
Nhìn thấy Tiểu Minh như thế, Gia Nhi có vẻ vẫn chưa thỏa mãn, chị ta cúi xuống sát mặt Tiểu Minh, thì thầm:
_Hôm nay sẽ không nhẹ nhàng như hôm trước đâu cô em ạ, cứ từ từ mà hưởng thụ nhé.
Nói rồi chị ra cười nhếch mép, vẫy tay cho mấy người còn lại trong nhóm tiến đến gần Tiểu Minh, còn mình lại lùi ra phía sau. Sau đó là giọng nói vang lên lạnh lùng:
_Đừng đánh chết là được.
Mấy cô gái trong Hoa hồng đen nghe Gia Nhi lên tiếng thì nhất loạt gật đầu, cùng xông vào đánh cô bé tội nghiệp đang nằm dưới sàn. Tiểu Minh cứ nằm yên, hứng chịu bị đạp, bị đá vào lưng, vào bụng mà không kêu lên một tiếng nào, cũng không khóc. Đến cô cũng không nghĩ là mình có thể mạnh mẽ đến như thế.
Không gian vắng lặng chỉ còn nghe tiếng chân đập vào người vang lên rùng rợn, tiếng xì xầm bàn tán trước khi Tiểu Minh đến cũng im bặt mặc dù người đến xem càng ngày càng đông. Nhưng không một ai vào can hay bảo vệ cô bé cả, cũng có một vài người bày tỏ sự thương cảm nhưng vẫn chỉ đứng ngoài xem vì sợ bị liên lụy. Một số người không dám nhìn và quay đi.
Tiểu Minh một mình chịu đựng rất can đẩm, máu ở miệng bắt đầu trào ra vô thức, mắt cô bé mờ dần đi, người mềm nhũn. Cứ thế này thì cô bé sẽ chết mất thôi, cơ thể vốn đâu có khỏe khoắn gì, giờ còn bị hành hạ như thế, chịu sao nổi chứ.
Tấm thân gầy gò nằm dưới đất, quằn quại vì đau đớn. Tiếng đá, tiếng đạp vẫn vang lên đều đặn nhưng Tiểu Minh vẫn không kêu lên một tiếng nào. Nhiều người xem xung quanh còn không dám nhìn nữa mà bỏ đi, vậy mà Tiểu Minh vẫn nằm đấy, chịu đựng tất cả. Cô bé biết giờ có kêu, có than khóc thì cũng chẳng có ai đến cứu mình. Bây giờ, Hạo Du thì còn đang ở bên chăm sóc Tú Giang, Đình Phong sang Thái, đến Hạo Nhiên cũng sang Mĩ rồi, có ai còn ở bên Tiểu Minh nữa đâu mà bảo vệ chứ. Nghĩ như vậy nên có đau đớn thế nào, Tiểu Minh cũng quyết không kêu lên dù chỉ một tiếng, cứ cắn răng mà chịu đựng.
Mấy chị trong Hoa hồng đen đánh Tiểu Minh một hồi xong thì dừng lại sau khi thấy Gia Nhi ra hiệu. Tất cả lùi về phía sau lưng chị ta. Gia Nhi bước đến gần Tiểu Minh, lấy chân đè nghiến tay phải của Tiểu Minh xuống sàn, di di trên mặt đất. Chờ bàn tay bật máu, chị ta mới ngồi thấp xuống rồi cầm tóc lôi Tiểu Minh ngồi dậy, trừng mắt nhìn cô bé.
_Gan nhỉ, không kêu lên lời nào cơ đấy, chắc chờ chị này ra tay chứ gì, phải không?
_……
_Thôi được rồi, nếu cô em muốn thì chị cũng chiều.
“Chát”
“Chát”
“Chát”
“Chát”
“Chát”
Năm cái tát tiếp tục giáng xuống mặt Tiểu Minh, máu miệng chảu ròng ròng, mắt cô bé nhắm nghiền, vẫn không hề hé miệng kêu lên nửa lời. Gia Nhi lần này có vẻ tức giận thật sự, chị ta đứng bật dậy, đá liên tiếp vào bụng cô bé, vừa đá vừa chử i rủa:
_Con ch* này, mày thích chết thật rồi, không kêu ư, xem mày gan lì được đến bao giờ.
Mũi guốc nhọn thúc vào bụng Tiểu Minh liên tục, vừa nhanh vừa mạnh, làm cô bé rên lên khe khẽ, hơi thở đứt quãng cứ yếu dần.
Gia Nhi vẫn tiếp tục vừa chử i rủa vừa đánh Tiểu Minh không nương tay. Bất ngờ, đám đông bỗng tản nhanh đi, vừa chạy vừa kêu các thầy cô sắp lên đến nơi rồi. Thấy Gia Nhi vẫn đánh, mấy cô gái kia liền lại gần ghé tai chị ta thì thầm:
_Chị hai, thôi đi, các thầy cô lên đến nơi rồi, tha cho nó đi, đánh nữa là nó chết đấy.
Gia Nhi nghe thấy vậy, “hừ” một tiếng rồi lại dẫm lên tay Tiểu Minh:
_Con ch*, hôm nay tao tạm cha cho mày, sau này còn dính dáng đến Đình Phong của tao và Hạo Du thì đừng có trách tao ác, nghe chưa.
Nói rồi Tiểu Minh kéo cả nhóm bỏ đi. Để mặc Tiểu Minh nằm trơ trọi trên nền đá, thở từng hơi yếu ớt.
Lúc này các thầy cô mới lên đến nơi, Tiểu Phần chạy trước còn thầy Nam đi ngay sau cô bé. Tiểu Phần lo cho bạn mình lắm nhưng không ngăn được Tiểu Minh nên đành phải cầu cứu các thầy cô. Khổ nỗi, phòng hội đồng đóng kín cửa, cô bé không biết làm thế nào nên cứ phải chờ ở ngoài. May thay, thầy Nam đã nhìn thấy học sinh mình mà ra hỏi. Thực ra, bắt đầu từ hôm nay, Tiểu Phần đâu còn là học sinh của thầy nữa nhưng nhìn thấy con bé mặt trắng bệch, cứ chạy qua chạy lại trước cửa phòng hội đồng, có vẻ hốt hoảng lắm nên mới mở cửa ra ngoài. Thầy Nam nghe tin Tiểu Minh – học sinh của mình bị các chị lớp trên bắt nạt thì cũng rất lo lắng, vội xin phép thầy hiệu trưởng cùng các thầy cô khác để theo Tiểu Phần lên lớp, còn gọi theo cô em họ lên cùng.
Ba thầy trò lên được đến nơi thì chỉ còn thấy mấy người còn tụ tập ở đấy, không thấy nhóm Gia Nhi đâu. Tiểu Phần vội lao vào trong đám người, sững sờ rồi bật khóc nấc lên khi thấy Tiểu Minh nằm trên sàn nhìn rất thảm thương, máu ở miệng vẫn cứ trào ra, toàn thân thâm tím. Mấy người xung quanh cũng đang lay người Tiểu Minh, vừa gọi vừa mong cô bé tỉnh lại nhưng mắt Tiểu Minh vẫn cứ nhắm nghiền. Tiểu Phần đỡ Tiểu Minh dựa vào vai mình rồi cứ ôm lấy cô mà khóc. Nhìn cô bạn mình mặt