Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2862 lượt.

Minh mặt dày, trơ tráo cướp người yêu của Tú Giang, cũng chính là bạn thân cô. Người lại bày tỏ thông cảm cho Tú Giang, chọn nhầm bạn bè. Còn có người nói Tiểu Minh dụ dỗ Hạo Du, có kế hoạch từ trước nên mới tiếp cận Tú Giang. Có người gọi Tiểu Minh là con sói đội lốt thỏ non… Ai cũng đứng về phía Hạo Du và Tú Giang, Tiểu Minh biết mình có lỗi nhưng…cô không có dụ dỗ Hạo Du, cũng không có kế hoạch trước gì với anh mà tiếp cận Tú Giang cả. Tình yêu cô dành cho Hạo Du cũng là thật, là tình cảm xuất phát từ đáy lòng, không lẽ cô không được phép yêu Hạo Du hay sao hay cô thì không xứng với anh mà lại chỉ trích cô như thế. Cô cũng có vui vẻ gì đâu, cũng cảm thấy xấu hổ với bản thân và Tú Giang lắm chứ. Mọi người không hiểu và thông cảm cho cô thì thôi, đừng có lôi cô ra làm chủ đề để bàn tán như thế.
Tiểu Minh cụp mắt, cúi gằm mặt đi ra khỏi thang máy. Bất ngờ, cô bị Tiểu Phần đứng chờ sẵn ở ngoài kéo ngay ra một góc, cứ như biết trước lần này cô sẽ bước ra khỏi thang máy vậy. Thật ra Tiểu Phần đã đứng ở đây chờ Tiểu Minh lâu lắm rồi.
_Tiểu Minh à, sao giờ bạn mới đến, tớ chờ bạn mãi.
_Tớ ngủ quên, sao giờ vẫn chưa vào học vậy?
_Hôm nay các thầy cô mình bận họp, chưa biết bao giờ mới vào học. Tiểu Minh, bạn về đi, đừng lên lớp nữa.
Tiểu Phần nói rồi nhìn Tiểu Minh đầy lo lắng. Chưa hiểu bạn mình nói thế là có ý gì, cô hỏi lại ngay:
_Tại…sao?
_Nhóm Gia Nhi lên lớp chờ bạn từ sáng đấy, có vẻ tức giận lắm, bạn đừng đi lên nữa, sẽ bị đánh đấy.
Tiểu Minh nghe hai chữ Gia Nhi là gần như đã hiểu hết mọi chuyện. Cô đã nghe Tú Giang kể Gia Nhi là chị họ cô ấy. Chị em họ với nhau, chắc là chị ta đã biết chuyện Hạo Du với cô rồi, vậy nên mới tìm cô mà đòi đánh.
Tiểu Minh không hề thay đổi sắc mặt, cũng không tỏ ra sợ hãi hay lo lắng như Tiểu Phần, cô chỉ nhìn cô bạn mình mà hỏi:
_Tú Giang có ở trên đấy không? – cô vẫn còn thấy hối hận chuyện hôm qua lắm.
_Không, hôm nay Hạo Du và Tú Giang cùng nghỉ học, nghe nói tối qua Tú Giang bị tai nạn…
_Gì cơ, Tú Giang bị tai nạn, không sao chứ?
Mới nghe Tiểu Phần nói chưa hết câu, Tiểu Minh đã sửng sốt hỏi lại. Tú Giang bị tai nạn…lẽ nào tại hôm qua giận quá đi không cẩn thận mà…
_Hình như không sao. Mà thôi bạn về đi Tiểu Minh, đứng đây nhỡ ai nhìn thấy…, tớ lo lắm Tiểu Minh. Mà sao chị ta lại đòi đánh bạn nữa chứ, không lẽ lại vì anh Đình Phong?
_Haiz, không sao là tốt. Tú Giang biết chuyện tớ và Hạo Du rồi. – Tiểu Minh nói với giọng rất vô cảm sau khi đã thở dài một cái.
_Gì cơ? Biết…biết chuyện rồi?
_Ai…cũng biết rồi mà. Thôi…tớ về lớp đây, bạn đừng đi theo nhé, không lại liên lụy.
Tiểu Minh nói rồi toan đi luôn về lớp. Tiểu Phần thấy vậy cuống cuồng chạy theo bạn mình, giọng hốt hoảng. Cô tuy chưa biết chuyện Hạo Du với Tiểu Minh bị Tú Giang phát hiện thì liên quan gì đến chuyện Gia Nhi đánh Tiểu Minh, nhưng cô cũng đã nhanh chóng nghĩ tới việc: hình như Tú Giang với Gia Nhi có quan hệ gì đó khá thân thiết.
_Tiểu Minh, bạn điên rồi à, lần trước đã bị đánh rồi, lần này không có ai bảo vệ bạn đâu đấy. Tiểu Minh à, nghe tớ đi.
_Đằng nào, chuyện đấy cũng sẽ xảy ra thôi, bạn cứ mặc tớ.
Nói xong, Tiểu Minh bỏ mặc Tiểu Phần ở đấy và đi về phía lớp mình. Cô đã nghĩ kĩ rồi, mọi người có vẻ như đều đã biết chuyện, Gia Nhi cũng biết rồi thì sớm muốn cô cũng sẽ bị Hoa hồng đen “hỏi tội”, nếu tránh thì biết tránh đến bao giờ nữa, chi bằng cứ để chị ta đánh luôn một trận cho hả giận. Mà Tiểu Minh cũng thấy mình có lỗi với Tú Giang, có bị đánh cũng đáng nên cô chẳng sợ gì cả, chỉ lo làm liên lụy đến Tiểu Phần thôi, bây giờ chắc chỉ còn mỗi cô ấy là còn lo cho cô.
Càng về gần phía lớp, tiếng xì xào càng lớn, rất đông người tụ tập trước cửa lớp 10A1. Một số người quay lại nhìn Tiểu Minh ái ngại, phần đông là nhìn rất mặt hả hê, còn tản ra hai bên cho Tiểu Minh tiến vào.
Tiểu Minh biết là mình đang làm một việc ngu ngốc, nhưng cô không có ý định thay đổi quyết định của mình, mà có muốn cũng chẳng thể thay đổi được nữa. Có thể cô sẽ bị đánh chết, mà chắc không chết được đâu. Nhưng không hiểu sao, trong lúc này, cô thấy mình “được” chết thì quả là…may mắn.
Tiểu Minh đi qua đám đông để vào trong thì đã thấy mấy chị trong Hoa hồng đen đứng đó chờ sẵn, Gia Nhi thì đang ngồi trên lan can. Vừa nhìn thấy Tiểu Minh, chị ta đã “nở” một nụ cười đầy gai, vẫn là giọng đáng sợ như lần trước Tiểu Minh đã được nghe.
_Can đảm quá nhỉ, cũng dám lên đây cơ à?
Gia Nhi nói rồi từ lan can nhảy xuống. Chị ta đến trước mặt Tiểu Minh, cười rất tươi, tay đưa lên vuốt ve má cô bé rất “tình cảm”:
_Sao vẫn chưa đến thăm Tú Giang bị tai nạn hả “em”, thân với nhau lắm cơ mà.
_……
_À, hay bây giờ là tình địch rồi nên không còn bạn bè gì nữa, hả “em”? – Gia Nhi lại cười.
_Tú Giang…có sao không ạ?
“Chát”
_Còn dám hỏi đến em tao à?
Gia Nhi vung tay tát mạnh vào mặt Tiểu Minh làm cô bé ngã ngay xuống sàn, miệng rớm máu. Tiểu Minh lồm cồm bò dậy, nhìn vào đôi mắt giận dữ của Gia Nhi không chút sợ hãi. Ngay lập tức lại thêm một cái tát


XtGem Forum catalog