Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3068 lượt.

từ tình yêu to lớn mà anh ấy dành cho em, em không thể vì thế mà… Hạo Du, em biết anh yêu em nhưng…so với anh, Đình Phong thực sự cần có em hơn.
_Tiểu Minh…
_Anh hãy thông cảm cho quyết định của em, bốn năm trước số phận đã không cho chúng ta về với nhau, có trách, xin anh hãy trách ông trời…
Tiểu Minh ánh mắt đầy đau thương hướng vào Hạo Du, từng tia nhìn như thâm nhập vào từng ngóc ngách trong tâm hồn của cậu…
Cả những nơi tối tăm nhất…
Nơi…chất chứa niềm đau, sự thống khổ và bi ai…
Trách ông trời, phải, Hạo Du còn biết trách ai bây giờ.
_Tiểu Minh, anh không trách em đâu,sẽ không bao giờ trách em cả. Đình Phong cần em hơn vì thế hãy sống thật hạnh phúc bên anh ta. Anh không sao hết, bốn năm qua không có em…anh vẫn sống…rất tốt…rất vui vẻ…
_Hãy hiểu cho em…
_Ừ, anh hiểu, anh đã nói mà, anh sẽ sống tốt kể cả khi không có em ở bên, như bốn năm qua…
_……
_Em đừng suy nghĩ gì hết, anh vẫn là bạn của em, một người bạn thôi, ở bên em, được không Tiểu Minh?
_Em xin lỗi Hạo Du, từ bây giờ, em sẽ cố gắng bù đắp cho anh…






Ở bên Hạo Du thực tôi không sao có thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình, có thứ tình cảm gì đó cứ chảy dạt dào trong trái tim tôi mà hình như…nó không thể miêu tả được chỉ bằng hai chữ: “tình bạn”…
Đình Phong tính đến hôm nay đã ra viện được một tuần rồi, sức khỏe của anh đã phần nào hồi phục, bác sĩ cũng nói là sẽ không để lại di chứng gì sau này, tôi nghe vậy cũng thấy vô cùng yên tâm.
Nhưng có một điều khiến tôi không hài lòng chút nào, đó là Đình Phong vừa mới xuất viện mà đã lại chúi đầu vào công việc, không chịu nghỉ ngơi gì cả. Anh bảo trong khoảng thời gian anh nghỉ, tuy bố đã sắp xếp người giải quyết công việc ổn thỏa phần nào, nhưng có những cái, chỉ có Đình Phong mới xử lí được, anh khỏe rồi không thể không đến công ti. Vì thế, cùng lúc, Đình Phong vừa phải đi học vừa phải đi làm, tôi có nói anh thế nào anh cũng không nghe, lúc nào tôi kêu ca Đình Phong cũng nói cười nói là anh khỏe lắm rồi, anh không sao hết, mà chỉ cần nhìn sắc mặt anh mỗi tối đi về là tôi biết thừa cái “khỏe”, cái “không sao hết” của anh rồi.
Thật là khiến người ta vừa lo, vừa bực bội!
Đấy, đến giờ này mà cũng đã về đâu.
Nằm đó than thở một hồi, khi kim dài của chiếc đồng hồ treo tường hình trái tim kia đã chỉ đến số mười một, tôi mới uể oải ngồi dậy. Khoác tạm chiếc cardigan màu lục, tôi cầm ví và đi ra ngoài.
Tôi định đi mua cái thẻ điện thoại.
Đường phố giờ này nhộn nhịp và vô cùng đông đúc. Đèn điện sáng trưng trải đều dọc con đường rộng thênh thang trước mặt tôi. Tôi vừa đi vừa ngắm nghía phố phường. Đúng ra là ngay trong khu chung cư của tôi cũng có một quán tạp hóa đấy, nhưng tôi lại thích đi ra tận ngoài đường chính này. Tự nhiên thấy có hứng thả bộ.
Nhìn lại cái cổng khu chung cư Đại Phát đã khuất sau những ngôi nhà cao tầng mọc san sát nhau từ lúc nào, tôi mới dừng chân lại một chút. Cách tôi ước chừng năm mươi mét là một cửa hàng điện thoại, tôi có thể mua thẻ ở đó.
Mua được thẻ rồi, tôi chậm rãi quay lưng đi về nhà. Bỗng tôi bắt gặp một hình bóng quá đỗi quen thuộc, Hạo Du, hình như anh vừa mới đi ra từ cửa hàng tạp hóa bên cạnh cửa hàng điện thoại.
Vốn định tỏ ra không để ý vì thấy Hạo Du đã lên xe chuẩn bị đi nhưng thế nào mà cơ thể tôi cứ hoạt động hết sức…vô kỉ luật, tay tôi giơ lên và miệng thì gọi rất lớn:
_Hạo Du.
Anh nghe tiếng gọi thì quay lại ngay, nhìn thấy tôi còn cười:
_Tiểu Minh, là em à.
Tôi (đành) bước nhanh lại gần Hạo Du, đến trước mặt anh mới lại lên tiếng:
_Hi, em thấy anh đi ra từ kia – tôi chỉ vào cái cửa hàng tạp hóa lớn sau lưng – anh mua gì à?
_À, anh mua mì tôm, anh vừa đi học thêm về, đói quá mà nhà chẳng còn gì ăn hết.
Câu trả lời của anh không khỏi khiến tôi ngạc nhiên:
_Học thêm?
Rồi bỗng thấy nét mặt Hạo Du có chút bối rối. Nhưng anh lại cười ngay được.
_Hì, ừm, thế em đi đâu mà lại ra đây?
_À, em mua cái thẻ điện thoại. Ngay kia kìa. – tôi cũng nhoẻn cười.
_Ừ, thế mua được chưa?
_Em mua được rồi, vừa định về thì thấy anh.
Tôi vừa nói vừa giơ cái thẻ lên cho Hạo Du xem, cười tươi rói.
Và Hạo Du cũng khẽ cười một cái, rất ấm.
_Vậy lên xe đi anh đưa về. Chỗ này cũng xa chỗ em ở phết mà, đúng không?
_Dạ vâng, nhưng có làm phiền anh không?
_Tất nhiên là không rồi. Em lên đi.
Thế là tôi chẳng ngại ngần gì mà lên ngồi sau anh.
Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Rồi tôi chợt nhớ.
_Mà Hạo Du, anh bảo anh mua mì tôm về ăn sao?
_Ừ, định đi ra quán ăn nhưng còn các hôm sau nữa nên anh đi mua luôn chục gói mì về ăn dần.
_Ôi Hạo Du, ăn nhiều mì tôm không tốt cho sức khỏe đâu, thảo nào mà anh gầy như vậy.
_Hi, nhưng biết làm sao, anh ở có một mình thôi mà, lại không có thời gian nấu cơm, ra quán ăn mãi cũng chán.
Nghe đến đây thì tôi thực sự rất thương Hạo Du.
Đúng là anh ở một mình, làm gì có ai chăm sóc đâu.
Bảo sao anh càng ngày càng gầy đi như thế.
_Vậy hay an


Lamborghini Huracán LP 610-4 t