Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3066 lượt.
ròn to của em lại híp lại chỉ còn là một đường cong bên dưới làn mi dày, miệng cười mà mắt cũng như đang cười, không khỏi khiến trái tim tôi xao xuyến. À mà, có tên con trai nào nhìn thấy em cười mà tim lại không bị “dở chứng” không nhỉ. Chắc là không rồi. Tự nhiên tôi thấy ghen tị với Đình Phong quá, hắn ta…lúc nào cũng được nhìn thấy em, có thể là mỗi phút, mỗi giây. Ước gì mỗi ngày, tôi lại được một lần nhìn thấy nụ cười tròn trịa trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương của em, chỉ cần thế thôi là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.
Nuối tiếc rời nụ cười của em ra khi Tiểu Minh đã quay người xới cơm cho tôi, theo lời em, tôi ngồi ngay xuống ghế, đối diện với Tiểu Minh. Bữa tối hai người mà em nấu nhiều quá, nếu có mình tôi chắc mấy hôm cũng chẳng ăn hết được. Từ ngày bị bệnh đến giờ, tôi ăn chẳng được ngon miệng, mỗi bữa chỉ ăn nửa hay một bát là đã thấy no lắm rồi.
Nhìn hết các món do Tiểu Minh nấu một lượt, tôi bỗng thấy trong lòng xuất hiện một niềm phấn khích khác lạ, lại còn hạnh phúc, sung sướng nữa chứ, tất cả đều một tay Tiểu Minh làm hết cả (tuy không phải dành cho tôi). Cái ngày này tôi đã mong chờ biết bao nhiêu, còn không đếm nổi những lần tôi mơ được ngồi cùng Tiểu Minh ăn cơm do em nấu như ngày xưa. Tại sao trước kia tôi lại không trân trọng những giây phút này chứ, bây giờ thì…có mong cũng chẳng được nữa rồi. Haizzz…
_Sao anh thở dài thế Hạo Du, ăn đi thôi nào.
Tiểu Minh đưa bát cơm nóng hổi đến trước mặt tôi, nháy mắt một cái. Khỏi phải nói cũng biết mặt tôi ngay lập tức nóng ran. Ừ thì chẳng biết là do điệu bộ dễ thương của em hay do bát cơm đang bốc khói nghi ngút này, chắc là do…bát cơm rồi.
Tôi nhìn em, mỉm cười, tâm trạng hiện tại thật sự rất tốt:
_Cám ơn em.
_Hi, sao anh khách sáo thế. Ăn đi không đói, kêu đói lắm rồi mà.
_Hì, em cũng ăn đi.
_Mời anh ^..<
_Thì…cũng chẳng có gì. Anh ta chuyển về nước rồi, tớ…đâu có gặp lại anh ta nữa, cũng coi như không còn quan hệ gì. Bọn tớ chẳng qua là…
_Là gì chứ Tú Giang, hehe, tớ không biết cậu thế nào chứ rõ là cái anh Nhất Thiên kia có tình ý với cậu mà, anh ta còn để nền điện thoại là hình cậu nữa.
Vừa nói tôi vừa nghĩ lại chuyện hôm đó mà không nín được cười thầm trong đầu.
Hôm đó là một ngày không mấy vui vẻ, Hạo Du đã mấy ngày không liên lạc với tôi kể từ sau cuộc điện thoại lạ lùng ấy. Tôi vừa buồn lại vừa không khỏi lo lắng cho anh, nhưng nghĩ đến việc sang chỗ anh tôi lại không dám.
Buổi chiều hôm ấy, sau khi gọi điện mấy lần cho Hạo Du (vẫn) không hề liên lạc được, tôi bỗng nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Đó là Nhất Thiên, anh ta bảo tôi đến lấy Dinga. Mấy hôm ở nhà buồn chán không có việc gì làm, tôi đồng ý rồi đi đến Candy luôn. Nhận được Dinga và ôm nó trong lòng, tôi vừa vui lại vừa buồn khi nghĩ đến Hạo Du, nhớ cả đến cái hôm Nhất Thiên tặng tôi Dinga bốn năm về trước mà không khỏi thở dài thườn thượt. Đó là những mảnh kí ức đầy hạnh phúc hiếm hoi mà tôi có được trong khoảng thời gian ở cùng Hạo Du. Chợt nhớ lại bỗng thấy mắt cay cay.
Rồi vội cảm ơn Nhất Thiên, tôi đi ngay ra về vì sợ mình không kìm được lại khóc trước mặt anh ta thì thật chẳng hay chút nào. Nhưng vừa bước đi được vài bước thì tôi bỗng nghe thấy tiếng Nhất Thiên gọi mình lại. Và anh ta hỏi tôi một câu thế này:
_Cô có biết ai tên Uyên Nhi không?
Hiển nhiên tôi trả lời là không vì lúc đó tôi nhớ là mình chẳng có quen người nào có cái tên Uyên Nhi cả.
Sau đó Nhất Thiên lại hỏi tôi:
_Tôi nhìn cô quen lắm, rất giống cô gái tên Uyên Nhi kia.
_Vậy à, người giống người thôi mà.
Tôi trả lời, có ý cười. Rồi Nhất Thiên nói:
_Ừ, tôi tò mò vậy thôi, cô về đi, tôi không tiễn.
Và tất nhiên tôi chẳng hỏi thêm gì mà đi thẳng. Nhưng thế nào mà bước đến cái cửa tôi lại nhớ ra cô bạn gái anh Hạo Nhiên chính là tên Uyên Nhi, mà cô ấy…giống tôi. Nghĩ đến đó, nghĩ Nhất Thiên cần biết gì nên tôi lại quay lại mà nói:
_À, tôi mới nhớ ra, tôi có biết, biết thôi, một người tên Uyên Nhi, cô ấy là người yêu…anh trai của tôi. – tôi coi Hạo Nhiên như anh trai của mình vậy.
_Anh trai cô? Có phải tên là Hạo Nhiên không?
_Hở, đúng rồi, anh biết anh Hạo Nhiên sao?
Tôi không khỏi tò mò và phấn khích hỏi, mắt hấp máy. Nhưng Nhất Thiên không trả lời câu hỏi của tôi mà lại hỏi một câu hỏi khác:
_Hạo Nhiên là anh trai cô? Lúc ở với cậu ta tôi chưa nghe cậu ta nói có em gái, hai người là anh em thật sao?
_Ưm. – tôi gật đầu, không hiểu sao anh ấy lại hỏi vậy.
_Chắc không phải anh em ruột chứ, không thì sao có thể yêu em gái mình được.
Câu nói đó của Nhất Thiên tôi thề là tôi nghe rõ mồn một luôn, nhưng không thể hiểu ý Nhất Thiên là gì nên tôi mới hỏi lại thì thấy anh ta lại gạt đi, không trả lời nữa.
Lúc đó cũng vì tôi đã tìm được một “mối” hay ho, thú vị lớn hơn nhiều nên không tiếp tục hỏi Nhất Thiên nữa, tôi chuyển ngay câu hỏi khác. Chính câu hỏi này đã bắt đầu một chuyện thú vị hay ho hơn nữa.
_Mà anh nói anh ở cùng anh Hạo Nhiên, tức là ở cùng Tú Giang nữa phải không?
Ngay sau câu hỏi đó, tôi thấy thái độ Nhất T