Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3071 lượt.

hiên thay đổi hẳn. Những câu hỏi trước tuy anh ta nói là tò mò nhưng giọng điệu lại hoàn toàn thờ ơ, không chút hứng thú gọi là. Nhưng lúc này, anh ta lại có vẻ rất sốt sắng, thậm chí đang ngồi trên ghế mà Nhất Nhiên lại bật đứng ngay dậy:
_Cô nói gì cơ, cô quen Tiểu Giang sao? Hả?
_Ơ ừ ừ. Cô ấy là bạn thân của em.
_Bạn thân, thật sao?
Lần này hỏi xong Nhất Thiên còn lao đến chỗ tôi làm tôi được một phen…khiếp sợ. Tôi giật mình gật đầu liền mấy cái mà không nói được lời nào.
_Đúng không, là cô ấy, là Tiểu Giang?
Nhất Thiên thấy tôi nói xong bỗng lấy điện thoại ra rồi đưa lên trước mặt tôi. Thứ biểu cảm trên khuôn mặt Nhất Thiên lúc này thật tôi chưa hề trông qua, ánh mắt anh ta nhìn vào cái ảnh nền điện thoại lại còn tràn ngập tình thương yêu nữa chứ. Mà cái ảnh đó…là ảnh Tú Giang, tôi suýt thì cầm lấy cái máy mà hét lên.
_Là ảnh Tú Giang, tại sao anh có, lại còn…làm nền điện thoại nữa.
_À ừ…
Rồi bỗng sau câu hỏi của tôi, Nhất Thiên vẻ mặt lại trở về y như cũ, ánh mắt đầy sự buồn khổ. Thật thay đổi quá nhanh chóng.
Tôi nhìn mặt Nhất Thiên, ái ngại, không biết mình đã nói gì sai mà lại khiến anh ấy như vậy.
Đến lúc tôi nghĩ ra thì đã là lúc tôi đi về được đến nhà rồi.
_Tiểu Minh? Sao bạn không nói gì, bạn ngủ rồi à?
Tiếng Tú Giang vang lên trong điện thoại làm tôi đang mải miết hồi tưởng lại chuyện hôm trước lập tức bị kéo ngay ra khỏi dòng suy nghĩ. Biết mình đã…quên mất đang nói chuyện với Tú Giang, tôi gọi nói:
_À tớ chưa, hì, Tú Giang, mình đang nói gì ý nhỉ. À mà thế nào, chuyện Nhất Thiên yêu cậu, cậu không biết hả?
_À tớ… Ừm, tớ…biết.
_Tú Giang, cậu biết? – tôi gần như hét lên, tôi cứ tưởng vì Tú Giang không biết tình cảm của Nhất Thiên nên mới khiến anh ta như vậy chứ, hóa ra là…
_Ừ, Nhất Thiên có tình cảm với tớ từ lúc tớ cùng Uyên Nhi đến sống với Hạo Nhiên không lâu, nhưng…tớ không đáp trả, thế là…
_Anh ta mới bỏ về nước?
Nói rồi tôi lại chợt nghĩ đến Nhất Thiên, bốn năm trước anh ta vì chuyện với Tiểu Phần mà bỏ đi du học, vậy mà bốn năm sau trở về lại “ngoan ngoãn” nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ (mặc dù bây giờ đã khác) với thái độ bất cần, liệu có phải là vì chuyện bị Tú Giang từ chối tình cảm mà Nhất Thiên lại vậy không.
Hic, tự nhiên tôi tò mò quá đi mất.
_Ừm. Anh ấy bỏ về nước. – vài phút sau mới thấy Tú Giang lên tiếng.
_Ra thế. Nhưng mà hình như Nhất Thiên vẫn yêu cậu đấy Tú Giang ạ, bằng chứng là cái ảnh anh ấy để làm hình nền điện thoại vẫn là ảnh cậu. Mà sao cậu không chấp nhận tình cảm của Nhất Thiên thế, anh ấy cũng tốt mà, lại ưu tú như thế.
_Tớ…
Tú Giang ngập ngừng trả lời. Thấy cô ấy nói giọng có vẻ không thích thú gì chuyện này, tôi cũng không hỏi nữa.
Im lặng, bỗng chốc không gian chìm trong im lặng, tôi không nói gì, ở đầu bên kia Tú Giang cũng thế. Rồi ngồi không tôi mới chợt nghĩ, Tú Giang nói Nhất Thiên yêu cô ấy từ lúc cô ấy mới đến ở với Hạo Nhiên, vậy là cô ấy từ chối anh ta vì…vẫn còn nặng tình với Hạo Du? Phải vậy không? Và cho đến lúc Nhất Thiên bỏ về nước, Tú Giang vẫn không chấp nhận tình cảm của anh ta. Còn Nhất Thiên vì quá đau khổ…
Haizz…
Buồn quá, tự dưng tôi không kiềm chế được mà thở dài. Nguyên do mọi chuyện cuối cùng vẫn là tại tôi, là tại tôi khiến cho bao người đau khổ…
Tôi tệ quá, giờ tôi thậm chí còn không biết, chuyện mình quyết định chọn Đình Phong là đúng hay sai nữa!
Một ngày mới lại đến. Hôm qua thức muộn chat với Hạo Du nên sáng nay tôi không khỏi luyến tiếc chiếc giường cùng cái chăn bông ấm áp, mãi đến lúc nhìn ra bên ngoài tấm rèm cửa sổ trời đã sáng rõ, tôi mới lười biếng ngồi dậy. Tôi vươn vai mấy cái tập thể dục, sau đó chật vật mất năm phút mới có thể ra khỏi giường. Tôi xem đồng hồ. Bây giờ là tám giờ hai mươi, Đình Phong hôm qua bảo họp hành gì đó mà giờ vẫn chưa về, chắc anh lại về nhà bố mẹ luôn.
Tôi loẹt xoẹt đi đôi dép trong nhà vào và đi về phía cửa sổ. Đưa tay kéo mạnh tấm rèm hoa tím sang hai bên, tôi ẩn kính cửa rồi đưa mắt ra nhìn khung cảnh bên ngoài. Gió khẽ luồn vào mơn man tóc làm tôi thấy hơi buồn ở cổ, liền đưa tay vuốt tóc ra sau không để gió đùa giỡn nữa rồi hít một hơi dài đầy sảng khoái. Thời tiết hôm nay có vẻ rất tốt, nắng gió chan hòa, còn đâu đây tiếng chim hót ríu rít, trời đẹp thế này không đi chơi thì tiếc thật, nhưng Đình Phong chưa về nữa. Chủ nhật, có khi nào anh ngủ vẫn chưa dậy.
Nhấc điện thoại, nhắn một cái tin cho Đình Phong xong lại đặt cái máy nhẹ nhàng xuống giường, tôi vào phòng tắm ngay để làm vệ sinh cá nhân. Tâm tình rất vui vẻ, có lẽ cũng nhờ thời tiết, tôi vừa đi vừa hát vang cả nhà. Chợt nghe thấy có tiếng bài hát A little love quen thuộc, có người gọi đến, tôi – chưa kịp đánh răng – vội chạy ra, có lẽ là Đình Phong gọi, tôi nghĩ.
A không phải, là Hạo Du, không hiểu sao tôi thấy vui vui.
_Ơi, em đây.
_Hi, Tiểu Minh à, em đang làm gì đấy? Dậy lâu chưa?
_Em cũng mới dậy thôi anh ạ, hihi, hôm qua thức muộn ngồi chat mà.
_Vậy à, thế hôm nay chủ nhật em có định đi đâu không?
_Em? Em chưa biết, Đ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t