Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3075 lượt.
ào, còn chưa kể gió, rất nhẹ.
Trời mùa xuân đúng thích thật, mà tính ra chẳng đầy hai tuần nữa là đến Tết nguyên đán. Thực mong chờ quá đi!
_Tiểu Minh.
_A, Hạo Du.
Nghe tiếng nói ấm áp quen thuộc, tôi quay lại ngay nhìn anh và nở một nụ cười tươi tắn. Hôm nay Hạo Du mặc áo mơ mi dài tay màu tím than đơn giản, quần bò đen. Nhìn anh thế nào thì vẫn đẹp không có lấy một khuyết điểm.
_Hì, em chờ anh lâu không, đường tắc nên anh đến hơi muộn một chút. – Hạo Du vừa nói vừa nở một nụ cười bằng mắt.
_Dạ, hi, cũng mới. – thực ra tôi hồi hộp quá nên đã đứng đây hơn mười lăm phút rồi.
_Hì, em đội mũ đi, mình đi luôn. Thức ăn ở nhà anh nấu xong hết rồi.
Anh nấu xong hết rồi. Nghe Hạo Du nói tôi không khỏi ngạc nhiên. Nhưng cũng chưa hỏi ngay, đội chiếc mũ bảo hiểm anh đưa rồi lên ngồi sau anh xong, tôi mới cất tiếng:
_Hạo Du, anh…học nấu ăn từ bao giờ thế?
Rồi bỗng thấy Hạo Du im lặng không nói gì.
Cứ tưởng anh không nghe thấy, tôi mới định hỏi lại thì chợt nghe anh nói:
_Cũng mới thôi.
Tôi thật sự không hề nhận ra giọng nói khác lạ của Hạo Du mà lại hào hứng hỏi:
_Hi, trước kia anh đâu biết nấu ăn, sao tự nhiên lại học thế?
_Anh…anh đã hứa với một người là sẽ nấu cho người ấy ăn suốt cuộc đời.
Tôi không ngốc đến nỗi không nhận ra “người ấy” trong câu nói của Hạo Du chính là mình. Nhưng tôi thật ngốc khi đến giờ mới nhận ra giọng nói thấm đẫm buồn đau của anh. Lại còn hỏi rất hào hứng. Thật lúc này tôi chỉ muốn tự đấm cho mình một cái.
Mà bình thường tôi vẫn nhớ đến lời hứa của Hạo Du đấy chứ, sao tự nhiên hôm nay lại như thế…
Im lặng quan sát khuôn mặt Hạo Du trong gương, trong lòng tôi cứ dội lên từng đợt buồn thương cùng cảm động. Hình như cảm động có phần mạnh mẽ hơn chút xíu. Hóa ra lời hứa bốn năm về trước đó Hạo Du vẫn nhớ, mà còn đã giữ lời, vậy mà…tôi đã không nghe theo anh. “Sau này tôi sẽ cố học nấu ăn giỏi như tên Đình Phong kia, lúc đó thì chỉ được ăn thức ăn do tôi nấu thôi đấy…và cũng chỉ được nấu cho tôi ăn thôi.”, anh đã làm còn tôi thì không…
_Tiểu Minh.
_A, dạ… – tôi lúng túng cất tiếng.
_Anh đi có nhanh lắm không?
_Dạ không. – thực ra tôi có để ý xem Hạo Du đi thế nào đâu.
_Ừ, em có lạnh không?
_Không ạ. Trời hôm nay mát mẻ mà.
Tôi nói rồi cười hì hì, nhưng nhìn qua gương thấy Hạo Du chẳng có biểu hiện gì là hưởng ứng với mình, tôi lại im lặng. Một lúc sau xe đã dừng trước cửa nhà anh.
Tôi xuống ngay không phải để Hạo Du nói. Đứng nhìn anh cất xe vào mà tôi cứ tần ngần trước cửa chưa muốn vào. Nhìn thấy ngôi nhà chất chứa bao nhiêu kỉ niệm ngay trước mặt, tôi không khỏi bồi hồi xúc động, chân không dám bước tiếp nữa. Nhớ quá, những ngày tháng được ở bên con người mà tôi đã từng yêu nhất. À không, nói đúng ra là từ trước đến nay, tôi thật chưa từng yêu ai nhiều như yêu Hạo Du.
_Tiểu Minh, vào thôi em, còn làm gì đó?
Đến lúc Hạo Du đi ra bảo tôi vào, tôi mới giật mình bừng tỉnh cơn mộng, nhanh chân cùng anh bước vào. Sau bốn năm, đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi bước vào đây mà sao vẫn cảm thấy có cái gì nghèn nghẹn ở cổ. Cứ nghĩ đến việc mình từng là chủ nhân căn nhà này cùng với “con người kia”, sống mũi tôi lại cay cay.
Thật là, sao đến lúc này rồi mà kiểm soát bản thân lại khó đến vậy chứ.
Hít một hơi thật dài, tôi cố trấn tĩnh lại mình rồi đi cùng Hạo Du vào trong bếp. Mọi thứ vẫn vẹn nguyên thế thôi, cả cái bếp này, từng đồ vật sao quen thuộc quá.
_Tiểu Minh, em ngồi đi, em uống gì không?
_Dạ thôi ạ – tôi vừa ngồi xuống bàn ăn vừa nói – em không uống gì hết, anh muốn thì cứ lấy uống đi ạ.
_Thôi, em không uống thì mình ăn thôi. Mời em, thử xem anh nấu có ngon không nhé.
Hạo Du nói rồi nháy mắt, còn cười mỉm một cái rất hiền. Nhìn nụ cười của anh ấy có chút vui, lòng tôi cũng dịu lại.
Tôi cũng nheo mắt cười:
_Mời anh ạ, hì.
Rồi chúng tôi bắt đầu ăn. Mà giờ tôi mới nhìn quanh bàn ăn một lượt, một bữa ăn bình thường thôi nhưng món nào nhìn cũng thấy rất ngon mắt, Hạo Du có lẽ là để học được thế này thì vất vả lắm đây.
Tự nhiên trong đầu tôi lại xuất hiện hai chữ “giá mà…”
_Em ăn đi này, đói lắm chưa? Sáng chưa ăn gì đúng không?
Thấy Hạo Du gắp thức ăn cho mình, lại cất giọng ấm áp hỏi, tôi bỗng thấy toàn thân như bất động. Khung cảnh bình yên mà tràn ngập hạnh phúc này, bốn năm rồi tôi mới được trải qua. Thật vẫn khiến trái tim tôi rung lên mãnh liệt.
_Tiểu Minh, ăn đi em, sao thế, không thích à?
_Dạ…
Lí nhí, tôi cất lời. Rồi đưa miếng thịt bò xào anh vừa gắp cho vào miệng. Là miếng thịt bò Hạo Du gắp cho tôi, là món thịt bò do chính tay anh làm. Sao nó lại tuyệt vời đến thế. Chẳng phải là cao lương mĩ vị gì, cũng chẳng phải do đầu bếp nổi tiếng nào làm nên, sao tôi lại thấy nó tuyệt vời đến thế này.
_Tiểu Minh à, sao thế em, không ngon sao? – Hạo Du cất giọng có vẻ lo lắng.
_Dạ không, ngon…ngon lắm.
_Hì, vậy em ăn nhiều vào, chẳng phải người ngoài, em đừng khách sao nhé.
Chẳng phải người ngoài…
_Dạ vâng.
[...'>
Bữa cơm kết thúc cũng khá vui vẻ, giờ t