Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3069 lượt.

ình Phong chưa thấy về anh ạ.
_Đình Phong vẫn chưa về sao? Buồn lắm không, mấy hôm rồi em đều bảo anh là anh ta đi qua đêm không về.
Hạo Du hỏi tôi buồn lắm không mà rõ là giọng anh nghe còn buồn hơn nữa.
Tôi cười xòa:
_Có gì đâu ạ. Đình Phong cũng đâu muốn như thế. Hi, thế hôm nay anh đi đâu không ạ?
_À, anh…anh định rủ em… Anh có hai vé xem phim, nếu em không bận thì…đi với anh nhé, được không?
_Đi xem phim? Ưm, em thì…chắc cũng không bận, nhưng mà…
Nhưng mà còn Đình Phong, nếu tôi bỏ đi chơi với Hạo Du, Đình Phong chắc chắn sẽ giận tôi, bình thường ngày này thường tôi…để dành để đi chơi với anh mà.
_Em phải hỏi ý kiến Đình Phong sao?
_Hì, bình thường em với anh ấy hay đi chơi vào hôm nay.
Rồi thấy ở đầu bên kia Hạo Du im lặng một lát mới lại lên tiếng, giọng anh có vẻ buồn buồn xen thất vọng:
_Ừ, được rồi, không sao, chắc Đình Phong… Vậy em đi chơi vui vẻ nhé.
Nghe Hạo Du nói, thật tôi cũng thấy rất buồn:
_Hạo Du à…
_Hì, không sao, chủ nhật thì phải đi chơi với người yêu chứ. Thế… Hay em có muốn xem bộ phim này không, cùng Đình Phong ấy, anh đi một mình cũng chẳng thích lắm, nếu em muốn, anh mang sang cho em nhé, được không Tiểu Minh?
_……
_Tiểu Minh? Em không thích sao?
_Dạ, em…
Thật sự lúc này tôi không biết mở lời ra làm sao nữa, chỉ muốn khóc… Tại sao Hạo Du lại như thế chứ, tại sao lại tốt như thế. Anh thật khiến tôi thêm đau lòng và thương xót mà. Còn chưa kể là thấy rất có lỗi với anh…
_Hạo Du, a…anh đợi em một tí nhé, tí…em gọi lại cho.
_À ừ, tí gọi cho anh. Buổi sáng tốt lành, Tiểu Minh.
_Dạ…
Tôi nói rồi dập máy ngay, vội đưa tay quệt đi dòng chất lỏng đã trào ra khỏi khóe mi từ khi nào. Phải, tôi khóc, tôi…thương anh quá. Thật không thể chịu nổi thấy anh như vậy. Tiếng Hạo Du cười trong điện thoại thật sự buồn đến nỗi làm người ta cảm thấy vô cùng xót xa!
Sụt sùi, tôi cố lấy lại tâm trạng bình thường và ấn gọi cho “Phong yêu”, tôi…muốn đi cùng Hạo Du, mặc kệ Đình Phong có giận tôi ra sao, trách cứ tôi thế nào. Hạo Du có lẽ giờ này…cô đơn lắm, sao anh lại khờ đến vậy!
“Tút…tút…tút…”
Cả ba lần gọi chuông đều đổ mà không có ai nhấc máy, tôi lại bắt đầu lo cho Đình Phong, chắc anh đang ngủ, tôi tự trấn an mình rồi ấn gọi lại lần nữa.
Thật may quá, có người nge rồi. Nhưng…biết nói thế nào đây.
_Alo.
Giọng phụ nữ?
_Alo, Tiểu Minh hả con? Sao không nói gì thế?
_A, bác, hì, con…cứ tưởng ai. Anh Phong đâu hả bác, con gọi mấy lần không ai nghe.
_Phong Phong đang ngủ con ạ, hôm qua thằng bé về muộn quá, lại…
_Anh ấy uống say ạ?
_Ừm, cũng không…, nhưng hôm nay chủ nhật nên bác để thằng bé ngủ muộn muộn một chút. Tiểu Minh, trưa nay chắc Phong Phong ở đây, con qua đây cùng ăn cơm nhé!
Tất nhiên là tôi không thể đồng ý được. Nói ra thì hơi có lỗi với Đình Phong nhưng thực sự bây giờ biết anh đang ở bên đó và trưa (có lẽ) không về, tôi rất mừng. Vậy là tôi có để đi xem phim cùng Hạo Du rồi, chắc anh vui lắm.
Cố giấu nụ cười vào trong đầu, tôi lấy giọng khá…thất vọng nói:
_Dạ, chắc con không sang được đâu ạ, con trót hẹn cùng bạn con đi…đi thăm bà nội nó rồi à.
_Vậy à, ừm, hẹn rồi thì phải đi thôi, vậy hai đứa đi cẩn thận nhé.
_Dạ vâng, bao giờ Phong Phong tỉnh bác bảo anh ấy gọi cho con ạ.
_Ừ, vậy bác dập máy nhé, chào con, đi cẩn thận đấy.
_Hi, vâng ạ. Mọi người ăn trưa vui vẻ ạ, khi khác con nhất định sẽ sang ạ, hi. Con chào bác.
Nghe tiếng chào của bác gái cùng tiếng “tút” trong điện thoại, tôi cũng dập máy ngay. Trống ngực cứ đập rộn ràng theo từng cử động tay của tôi. Tôi đang gọi cho Hạo Du đấy. Cứ nghĩ đến việc có thể làm Hạo Du bớt buồn và cô đơn hơn, tôi thấy trong lòng rất phấn khởi.
_Ừ, anh đây, Tiểu Minh à.
_Hì, Hạo Du. Em đây.
_Ừ. Thế…
_Hi, Hạo Du, mình đi xem phim nhé.
Tôi tủm tỉm cười vừa nói, chờ đợi phản ứng của Hạo Du, chắc anh vui lắm đây mà.
Thật sự sao tôi lại vui đến thế chứ!
_E…em, đi được…đi được sao?
Coi kìa, Hạo Du vui quá nói không thành lời nữa.
_Hì, vâng ạ, đi được. – Hạo Du mà thấy được tôi đang cười tươi thế nào chắc tôi ngượng chết mất.
_Hihi, vậy là…là em đi được, anh vui quá Tiểu Minh ạ.
_Hì, vâng, vậy bao giờ đi? Có cần em thay quần áo luôn không?
Nói câu này xong, tự xoay người nhìn vào cái gương và nhận ra mình còn chưa đánh răng rửa mặt gì, tôi không khỏi nhăn mặt một cái. Không biết bao giờ phim chiếu, tôi lo mình chuẩn bị không kịp thì thật là…
Đang lo lắng thì tôi nghe thấy giọng Hạo Du không giấu nổi niềm vui vang lên từ đầu bên kìa. Trong điện thoại, giọng anh sao vẫn ấm áp đến thế.
_À, giờ thì chưa, phim chiếu lúc bốn giờ chiều cơ.
_Ơ vậy sao ạ?
_Hì, ừ, bốn giờ chiều. Nhưng… Tiểu Minh à, e…em…trưa nay sang ăn cơm cùng anh nhé, coi như cảm ơn bữa tối hôm trước, có được không?
Tôi đang đứng chờ Hạo Du ở trước cổng Đại Phát. Hôm nay thời tiết đúng là vô cùng tuyệt vời. Tôi ngẩng đầu lên nhìn trời xanh cao vời vợi trên kia, hơi nheo nheo mắt vì nắng. Nắng, nhưng ấm lắm, không gay gắt, khó chịu chút n