Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3074 lượt.
ôi cùng Hạo Du đi rửa bát. Thực ra anh bảo tôi cứ để anh rửa nhưng tôi không thể làm thế được. Dù sao cũng “chẳng phải người ngoài”!
_Để em rửa, anh giúp em úp bát nhé.
Tôi nhìn Hạo Du đứng bên, khẽ cười, thấy anh gật đầu rồi liền quay ra bắt đầu công việc trước-đây-rất-quen-thuộc. Từ lúc ở cùng Đình Phong, việc rửa bát “tự nhiên” chẳng phải là của tôi nữa.
“Love in your eyes
Sitting silent by my side
Going on
Holding hand
Walking through the nights
Hold me up
Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
I can fly
I’m proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I’m singing in the sky
Show you the best of mine.
The heaven in the sky…”
Vừa rửa bát tôi vừa khe khẽ hát, Proud of you của Fiona Fung là một trong những bài hát yêu thích của tôi. Thỉnh thoảng ngồi rảnh rỗi tôi thường ngồi hát rồi ghi âm vào, rất thú vị. Ở nhà Đình Phong cũng thường bảo tôi hát cho anh nghe.
Chợt cảm giác cứ như có luồng điện chạy dọc toàn thân, tôi giật mình quay ra thì bắt gặp Hạo Du ngay đứng bên đang nhìn chăm chăm vào mình, nhìn một cách…đắm đuối.
Bị tôi nhìn thấy, Hạo Du ngay lập tức cụp mắt xuống rồi (giả bộ) nhìn vào hai bàn tay đang đan vào nhau. Điệu bộ của anh lúc này hệt như điệu bộ của một đứa trẻ ăn vụng bị phát hiện, vừa lo lắng và xấu hổ. Nhìn vào khuôn mặt anh, tôi có thể thấy làn da trắng mịn đang dần đỏ lựng lên.
Hạo Du dễ thương thật!
Anh còn làm tôi thấy buồn cười. Nhưng không làm anh thêm ngại ngùng nữa, tôi giả vờ không thấy gì và lại quay đi tiếp tục rửa bát. Rồi tôi vội tìm ra một chủ đề để nói để xoá tan không khí gượng gạo bao quanh chúng tôi lúc này:
_Ừm, Hạo Du, anh có hay về nhà không?
_À, anh…cũng có, nhưng anh cũng bận đi học nhiều.
_Vậy ạ. Mà anh đang học trường gì vậy, mấy lần em định hỏi mà cứ quên mất.
_À….a…anh…
“Reng…reng…reng”
_À, có điện thoại, chờ anh tí nha.
Hạo Du nói rồi rời đi ngay, dáng vẻ rất vội vã. Tôi nhìn theo bóng anh một chút rồi quay đi, lại tiếp tục công việc, cũng không để ý gì nhiều.
Nhưng đứng một mình rửa bát, tôi không ngừng được suy nghĩ về ánh mắt vừa nãy của Hạo Du, ánh mắt chan chứa tình yêu thương mãnh liệt. Phải, tình yêu thương mãnh liệt, đó là những gì tôi đọc được trong mắt anh, nhưng cùng với đó là sự đau đớn khôn cùng vì bất lực. Yêu một người mà không được đáp trả, còn gì đau khổ hơn nữa, loại cảm giác này tôi đã trải qua rồi nên tất nhiên là thấu hiểu.
Tôi thở dài thườn thượt, thấy trong tim có cái gì đó nhói đau.
[...'>
_Hạo Minh lớn lắm rồi Tiểu Minh nhỉ?
_Vâng. Yyyy…người toàn thịt nè, béo quá rồi đấy Hạo Minh ơi…
Tôi đưa tay cù cù vào cổ Hạo Minh rồi bế nó lên lòng, vuốt ve. Em mèo con bé tí hin ngày nào đã thành mèo…bà rồi, nhưng mà nhìn nó vẫn yêu quá đi mất. Mà hình như càng lớn càng lười này, được tôi bế lên cũng cứ nằm im lim dim mắt.
_Hi, thế bọn mèo con anh đưa về chỗ bố mẹ anh rồi ạ?
_Ừ, anh ở đây một mình không chăm được hết, chăm mỗi bé Hạo Minh cũng mệt lắm rồi, Hạo Minh nhỉ.
Hạo Du vừa nói vừa nhìn Hạo Minh cười dịu hiền, mắt anh hơi híp lại. Ánh sáng vương lên mái tóc mềm mượt nâu nhẹ của anh khiến khuôn mặt anh như bừng sáng.
Cảnh tượng cứ như trong truyện thần tiên vậy!
Và Hạo Du là một thiên thần.
Tôi khựng lại mất vài tích tắc mới mở miệng được:
_Hì, anh chăm tốt đấy chứ nhỉ, mèo thì mập thế này mà nhìn người xem…
Tôi vừa nói vừa cười cười, giả bộ trêu đùa. Nhưng thấy Hạo Du im lặng một lúc mới cất tiếng, cái giọng trầm trầm mà buồn đến não nuột:
_Hạo Minh cô đơn nhưng vẫn còn có người chăm sóc, anh thì không được may mắn như thế.
Câu này Hạo Du nói như thì thầm, tiếng nói vừa phát ra đã cảm giác bị gió cuốn đi mất. Nhưng không, nó đã hóa thành gai nhọn đâm vào tim tôi đây. Dáng vẻ của Hạo Du lúc này sao lại cô độc đến thế, ánh nhìn như trách móc tôi, cho dù…anh chẳng đang nhìn vào tôi.
Bất chợt Hạo Du đưa tay ôm chặt lấy tôi.
Ôm rất chặt.
Tôi bất ngờ đến cứng đờ người, một chút phản ứng cũng không có. Mắt tôi mở to hết cỡ. Hạo Minh ở trong lòng tôi cũng bị Hạo Du ép phải cựa người mà nhảy ra. Mắt nó nhìn chúng tôi cũng tròn to như mắt tôi vậy.
Ch…chuyện gì đây? Hạo Du ôm tôi?
Phải là…làm gì đây? Làm thế nào bây giờ. Đ…đẩy anh ra sao, làm thế nào bây giờ.
_Đừng đẩy anh ra, chỉ năm phút thôi, năm phút thôi mà. Xin đừng đẩy anh ra.
Hạo Du run rẩy nói, tay anh lại xiết chặt người tôi thêm.
Dường như Hạo Du đang đau khổ lắm, ngay lúc này, cơ thể anh cứ từng đợt rung lên.
_Đừng đẩy anh ra nhé. Anh…cô đơn lắm Tiểu Minh à.
_……
Không nói gì, tôi cũng dang rộng vòng tay ôm lấy cơ thể gầy gò đang không ngừng run rẩy của Hạo Du, khẽ xoa nhẹ khắp tấm lưng rộng lớn của anh như vỗ về, như xoa dịu nỗi đau trong anh.
Trái tim tôi vỡ òa, nước mắt tôi không tự chủ mà chảy ra, từng giọt rơi xuống bờ vai anh.
Giá mà đây là bốn năm trước Hạo Du nhỉ, em sẽ làm được nhiều hơn là chỉ ôm