Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3285 lượt.
run lên kịch liệt...
* * * * * *
_Đừn...đừng...đừng mà, đừng chạm vào tôi, đừng...
_Hạo Du, anh...anh sao thế Hạo Du, Hạo Du...
_Đừng...đừng chạm vào tôi, tránh ra...đừng chạm vào tôi, đừng...
_Hạo Du, anh sao thế, này, đừng làm em sợ, Hạo Du, này...
_Đừng mà...làm ơn...đừn...đừng đánh nữa...làm ơn...làm ơn đi mà...tránh xa tôi ra...
_Này, Hạo Du, HẠO DU, HẠO DU, tỉnh lại đi anh, HẠO DU!!!
...
..
.
_Hạo Du, anh tỉnh rồi sao, Hạo Du?
_...? Tiểu Minh?
_Phải, em đây mà.
Tiểu Minh thấy Hạo Du mở mắt mà mừng đến trào nước mắt, từng vệt nước trong suốt từ khóe mắt chảy dài trên đôi gò má hồng hào, mang theo nỗi sợ hãi của cô trong suốt khoảng thời gian Hạo Du bất tỉnh. Đỡ lấy người Hạo Du để cậu ngồi dậy mà Tiểu Minh không sao cầm được nước mắt.
_Tiểu Minh... – Hạo Du bối rối không nói lên lời. Tiểu Minh đang ngồi trước mặt cậu khóc kia, có phải vì cậu? Nhưng chẳng phải cô đã nói sẽ không quan tâm gì đến cậu nữa hay sao?
_Hạo Du – Tiểu Minh sụt sịt đưa tay lên lau nước mắt – anh thấy trong người sao rồi?
_Anh...không sao, có chuyện gì vừa xảy ra vậy nhỉ?
Hạo Du lắc lắc đầu, tay để lên trán, vừa hỏi vừa suy nghĩ. Nãy trong cơn mơ anh thấy Tiểu Minh vừa lay người mình vừa gọi, xung quanh bốn bề phủ một màu đen tối tăm ngột ngạt. Sợ, rất đáng sợ, Hạo Du vẫn luôn sợ bóng tối, kể từ “những ngày tháng đó”. Nhưng trong cơn sợ hãi của Hạo Du lần này còn có cả Tiểu Minh, mọi thứ sao mơ hồ quá thế này, cứ như chỉ là trong một cơn mộng mị, nhưng Tiểu Minh đúng là đang ngồi đây đầy.
Hạo Du thật sự không nhớ chuyện gì đã xảy ra nữa, hình như là Tiểu Minh đã hẹn cậu, và lúc ở trong thang máy...
_Lúc mình ở trong thang máy, đột nhiên nó rung lên rồi dừng lại, đèn vụt tắt, và anh...
Tiểu Minh rụt rè nói rồi bỗng dừng lại. Mà không, là cô không làm sao mà nói tiếp được nữa. Lúc đó, trong bóng tối mịt mùng, Hạo Du ngồi dựa vào tường mà toàn thân cứ run lên bần bật, anh liên tục lảm nhảm cái gì đó mà cô chỉ nghe thấy mỗi từ “đừng”, à và cả “làm ơn...đừng đánh tôi nữa”...
Cơ thể Tiểu Minh bất giác khựng lại, tim đập trong lồng ngực tựa hồ cũng đã ngừng hoạt động, “đừng đánh tôi nữa...” là sao? Hạo Du vẫn chưa thoát khỏi được sự ám ảnh đó sao. Lúc đó Hạo Du hình như là rất sợ, tiếng van xin của anh vang lên đầy hoảng loạn, Hạo Du thậm chí đã đẩy cô ra, như một người mất trí.
_Vậy à, thế... Tiểu Minh?
_Dạ.
Đột ngột nghe Hạo Du gọi, Tiểu Minh không khỏi giật mình. Ngước lên. Hạo Du đang nhìn cô, ánh mắt...khá là khó hiểu, môi anh mấp máy dường như muốn nói điều gì đó.
Tiểu Minh cũng nhìn lại Hạo Du, nước mắt cô đã ngập tràn khóe ra từ khi nào, từ lúc cái suy nghĩ hiện ra trong đầu.
_Tiểu Minh à, em sao thế? Lúc đấy em sợ lắm phải không?
Tiểu Minh gật nhẹ đầu, cố nén lòng cho nước mắt đừng trào ra:
_Vâng, làm sao có thể không sợ được ạ.
_Ừ, xin lỗi em nhé, lúc đó đáng lẽ ra anh...
Hạo Du bất giác đưa bàn tay gầy của mình ra chạm vào tay Tiểu Minh rồi lại vội vàng rụt lại như sợ cô sẽ kịp gạt ra. Đôi mắt sáng với những ánh nhìn ấm áp đang hướng vào Tiểu Minh cũng vội cụp xuống, giấu dưới hàng mi đen dài. Hạo Du lúng túng nắm chặt tay vào tấm chăn mỏng đang phủ lên nửa thân dưới của cậu. Mà giờ Hạo Du mới nhận ra là đang ở trong phòng mình.
Tiểu Minh ngồi đối diện chứng kiến hết tất thảy hành động của Hạo Du, đôi mắt tròn to đen láy vẫn long lanh nước, là Hạo Du vẫn "sợ" cô, sợ cô cứ quan tâm đến anh rồi lại bỏ mặc anh, còn nói ra những lời làm trái tim anh tan nát. Cô biết mình thật tệ mà, tại sao cô có thể đối xử với Hạo Du như thế, anh đã khổ sở ra sao, cho đến bây giờ vẫn bị ám ảnh...
Thế rồi bàn tay sau Tiểu Minh mấy phút lưỡng lự cuối cùng cũng dũng cảm đưa ra nắm lấy tay Hạo Du.
Hai bàn tay...đan chặt vào nhau.
_Tiểu Minh... – Hạo Du run rẩy cất tiếng, sóng nước trong mắt tựa hồ cũng đang dao động.
Tiểu Minh mỉm cười mà nước mắt hai hàng đã tuôn rơi.
_E...em sợ là vì...thấy anh đột nhiên...như thế... Lúc đó anh cũng...sợ lắm đúng không?
_Anh... Bóng tối...anh không...thích nó lắm.
Thực ra là anh rất sợ, Hạo Du mấp máy môi mà không dám nói thêm. Mỗi lần ở trong bóng tối là mỗi lần cậu lại cảm nhận được trọn vẹn nỗi đau đang dằng xé trái tim cùng thể xác mình, như thể muốn giết chết con người cậu, như có ai cầm con dao nhọn từ từ cứa, rạch, khoét sâu vào cơ thể cậu như trước kia. Trong bóng tối, Hạo Du hoàn toàn không thể nhìn thấy đường để chạy, để thoát ra khỏi cơn đau đến điên cuồng ấy, không một ai giúp cậu, không một ai nắm tay kéo cậu ra khỏi cái địa ngục đó, ai cũng bỏ mặc cậu. Hạo Du thực sự rất sợ màu của bóng tối.
Nghĩ đến mà toàn thân lại run rẩy...
_Hạo Du!!!
Tiểu Minh nước mắt giàn dụa không kìm được lao đến ôm chặt lấy Hạo Du trong vòng tay, tham lam siết chặt lấy cơ thể gầy gò của cậu. Vòng ôm này bốn năm về trước đâu có nhỏ như vậy chứ, là Hạo Du...đã gầy đi rất nhiều.
_Anh đừng sợ Hạo Du, đã có em đây rồi anh đừng sợ, nhé, đừng sợ nữa. – Tiểu Minh nức nở nói.
_......
Hạo Du xúc động k