Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343278

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3278 lượt.

qua bao nhiêu đau khổ và nước mắt cô mới có được. Chợt Tiểu Minh thấy Hạo Du khẽ trở mình. Vừa ngước lên trên, Tiểu Minh đã bắt gặp ngay đôi mắt ấm áp có chút đắm say ấy hướng vào mình. Tiểu Minh đưa tay lên xoa má Hạo Du, trong lời nói có ý cười: _Sao thế Hạo Du? _Anh…hôn em nhé? Được không? Một chút ngượng ngùng trong lời nói của Hạo Du làm Tiểu Minh không khỏi muốn phì cười, nhưng thực sự thấy trái tim trong lồng ngực đang thổn thức khôn nguôi. Cô cũng đỏ mặt gật đầu, mắt mở to: _Được ạ. _Nhưng…anh…không thạo việc đó. _Vậy để em dạy anh. Tiểu Minh khúc khích cười, hai má cứ dần đỏ lên không tự chủ. Đôi mắt to tròn cô hướng về Hạo Du, là tình yêu ngập tràn trong đó. _Kh..không, để…anh. Để anh. Hạo Du ngập ngừng nói, đôi môi hồng run run. Đã lâu…cậu chưa làm việc này, mặc dù cũng đã…mơ đến rất nhiều lần được hôn lên đôi môi tựa hai cánh hoa anh đào kia của Tiểu Minh. Tất nhiên là được làm thật thì bao giờ cũng thấy run và hồi hộp hơn, đây còn là lần đầu tiên nữa chứ. Sao cậu cảm thấy tim của cậu nó chẳng chịu yên phận nằm trong lồng ngực tí nào, còn muốn nhảy ra ngoài để Tiểu Minh biết cậu đang hồi hộp đến thế nào nữa hay sao. Làm ơn đi, đập chậm một chút, cậu thấy căng thẳng quá rồi. Hạo Du nhìn sâu vào đôi mắt long lanh như đang chờ đợi của Tiểu Minh một lúc lâu rồi mới dám tiến đến. Cậu từ từ cúi đầu thấp xuống, rồi thấp xuống một tí, cho đến lúc cậu cảm nhận được đôi môi mềm mại ấy… Bốn con mắt cùng khép lại, hai đôi môi say đắm quấn lấy nhau và vị ngọt tan chảy dần trong miệng… Nắng bên ngoài chứng kiến khung cảnh lãng mạn ấy cũng phải thẹn thùng quay đi, để lại không gian riêng cho hai người. Ấy vậy mà sao…vẫn nóng? Hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể, tràn đầy mọi giác quan, không gian xung quanh cũng đang bị làm nóng lên…bởi nụ hôn đầy mãnh liệt và đam mê ấy. Hai người cứ như muốn quấn mãi lấy nhau không rời. Mặc thời gian, mặc không gian. _...... _...... Đó là những cảm giác tuyệt diệu không sao nói lên được bằng lời. Sau vài phút “tạm xa nhau" để lấy hơi để thở, Hạo Du lại nhìn Tiểu Minh bằng đôi mắt đắm đuối đầy…ước vọng: _Anh…hôn nữa nhé? _Vừa hôn rồi mà. _Nhé? _Coi chừng nghiện đó nha. Tiểu Minh tủm tỉm cười. Và hai người lại chìm trong một nụ hôn nồng nàn và da diết… […'> _Em phải về rồi hả Tiểu Minh? – Hạo Du buồn buồn nói. Đôi mắt tràn đầy tiếc nuối hướng vào Tiểu Minh đang ngồi bên cạnh. Tay cậu mân mê tay cô, những ngón tay mềm mại làm sao. _Dạ, còn ngày mai, ngày kia, ngày kìa nữa mà. Hạo Du lông mày nhíu lại nom đến là đáng thương: _Thôi đừng về, ở đây đi mà, như trước kia ấy. _Không được, em phải về, mai em sang. Tiểu Minh cười cười an ủi Hạo Du, tay vỗ vỗ tay cậu. Rồi quàng tay vào tay Hạo Du, dựa vai cậu, Tiểu Minh nói tiếp: _Hạo Du, em cũng muốn ở đây, nhưng không được, em… Anh biết đấy… _Ừ, anh biết. – Hạo Du nói giọng buồn buồn, một tay vẫn vuốt ve tay Tiểu Minh – Vì Đình Phong, phải không? _Dạ… Tiểu Minh lí nhí đáp. Và rồi không gian xung quanh bỗng chìm trong yên lặng. Bên ngoài cửa sổ, nắng đã không còn chiếu sáng được nữa, từng mảng tím nhạt xếp nối tiếp nhau trên bầu trời làm thành một bức tranh chiều ảm đạm, lạnh lẽo lại man mác buồn. Bên trong cánh cửa sổ, có hai người ngồi cạnh nhau không nói gì, tiếng thở đều đều hòa vào không gian tĩnh mịch cũng mang theo nỗi buồn da diết. Thế rồi tiếng Hạo Du vang lên như phá tan sự yên lặng tồn tại như bức tường ngăn cách hai người nãy giờ: _Tiểu Minh, em yêu anh thật lòng chứ? _Anh bảo anh không nghi ngờ kia mà. – Tiểu Minh vẫn dựa vai Hạo Du, đáp. _Ừ, đáng lẽ ra là thế… Nhưng em không biết anh đã phải chờ đợi ngày hôm nay trong sự tuyệt vọng đến thế nào đâu. Giọng Hạo Du rất buồn, “vô tình” làm trái tim Tiểu Minh nhói đau. Cô biết chứ, chỉ là không thể hiểu thấu được từng nỗi đau, nỗi cô đơn…anh đã phải chịu đựng trong suốt thời gian dài qua thôi. Tiểu Minh biết nhưng cũng không nói với anh, có lẽ là Hạo Du cũng không muốn cho cô biết điều đấy. _Em yêu anh. Rất thật. – Tiểu Minh siết tay Hạo Du, nói như thì thầm bên tai cậu. _Anh...cũng thế. Yêu em nhiều lắm Tiểu Minh ạ. _Em cũng đã có lúc chờ đợi ngày này, trong niềm tuyệt vọng. Hạo Du, bây giờ mình sẽ không rời xa nhau nữa nhé… _Ừ, không bao giờ. Hạo Du lại vòng tay ôm Tiểu Minh vào lòng. Nhẹ thơm lên má cô. Cậu không muốn phải buông tay ra chút nào, ước gì thời gian cứ đứng yên tại giây phút này thôi, đừng trôi đi nữa. Bây giờ Tiểu Minh về, cô ở bên người con trai khác, cậu có chịu được không? _Hạo Du, em sẽ sớm…chia tay với Đình Phong. Nhưng hôm nay, có lẽ là không được, hoặc là mai, hoặc ngày kia, hoặc...hơn, em nghĩ là em cần một chút thời gian, anh có đợi được không hả Hạo Du? _Ừ, được, nhưng anh cũng là con trai đấy, không phải anh không biết ghen. _Em hứa mà, chắc chắn. Chỉ là… Em sợ đây sẽ là cú shock quá lớn đối với anh ấy, chỉ sợ anh ấy không chịu nổi. Nhưng người em yêu là anh, em đã ngốc nghếch đi sai đường một lần rồi, sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Em không muốn phải xa người em yêu nữa đâu. Cho đến hôm nay em mới thực sự hối hận, đáng lẽ ra em phải chấp nhận là tình cảm bả