Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3273 lượt.
n thân mình dành cho anh chứ không phải cho anh ấy, cứ ép mình ở bên Đình Phong, sẽ chỉ làm cho mọi việc tồi tệ hơn. Em hóa ra chẳng được hạnh phúc, cho dù có được anh ấy chăm sóc, quan tâm đến thế nào, tất cả chỉ là sự ảo tưởng. Cho đến hôm nay, em mới thực sự cảm thấy hối hận Hạo Du ạ. _Em trưởng thành lên nhiều lắm Tiểu Minh. Em sẽ làm được thôi, anh sẽ chờ mà. Cứ làm điều đấy khi em cảm thấy thích hợp. _Dạ. Tiểu Minh nép vào lòng Hạo Du, khẽ mỉm cười. Cuối cùng thì Hạo Du vẫn là niềm hạnh phúc của cô, tình yêu của anh vẫn là thứ cô thật sự muốn hi sinh cả bản thân mình để có được. Thế rồi tiếc nuối rời xa người mình yêu, gần ba mươi phút sau, Tiểu Minh đã đứng trước cửa nhà mình, bên trong đèn sáng và có mùi thức ăn ngào ngạt bay ra... Hơi khựng lại một chút khi đưa tay định mở cửa, Tiểu Minh sau đó cứ tần ngần đứng mãi ở bên ngoài. Đến lúc cô đã quyết tâm bước vào đối mặt với mọi thứ thì cánh cửa bỗng lại mở ra. Đình Phong xuất hiện trước mặt cô với thân hình cao lớn và vạm vỡ. Là một nụ cười ấm áp, dịu dàng quen thuộc: _Vợ yêu, em về rồi đấy à. Đình Phong nheo mắt cười, hai cánh tay đã mở rộng để đón Tiểu Minh vào lòng. Nhưng rốt cuộc thì sau vài giây bối rối, Tiểu Minh cũng tránh cái ôm đấy. _Phong Phong, người em...không sạch đâu, đầy mồ hôi đây, để em đi tắm đã. _Không sao, người anh cũng toàn mùi thức ăn. Đình Phong vẫn cười, như chờ đợi, nhưng Tiểu Minh đã len qua anh mà vào trong rồi. Cô vừa tháo đôi giày màu hồng phấn với cái nơ xinh xinh bên trên ra vừa đánh trống lảng: _Anh đang nấu ăn à, nấu xong chưa thế? _Ừ...anh chưa, nhưng cũng sắp xong rồi. Em đi tắm đi, nhanh rồi ra ăn cho nóng. Giọng Đình Phong từ trong bếp vọng ra vẫn là vô cùng dịu dàng, Tiểu Minh ở đang lấy quần áo, nghe thấy lại càng thêm buồn và tội lỗi. Cô sẽ phải nói sao với anh đây, và lúc nào thì được gọi là thích hợp? Tiểu Minh chẳng biết nữa, haiz, mọi chuyện đến nước này tất cả đều do cô cả. Tiểu Minh mang toàn bộ tâm tư nặng trĩu vào trong phòng tắm, thả mình trong làn nước ấm nóng để nước cuốn trôi chúng đi. Nhưng thực sự chẳng khá hơn được bao nhiêu. Lúc Tiểu Minh từ phòng tắm đi ra thì Đình Phong đã dọn xong một bàn đầy thức ăn ngon rồi, nhìn sơ qua cô cũng nhận ra chúng đều là những món cô thích. Sống với nhau bốn năm rồi, Tiểu Minh thích gì, ghét gì, sợ gì Đình Phong đều biết và luôn chiều theo ý cô. Đình Phong là như thế, yêu thương cô hết lòng, chỉ mong cũng nhận được sự ấm áp cô mang lại. Những gì Đình Phong cần thì ít lắm, nhưng những gì anh trao cô là vô kể, thật không sao có thể kể hết ra được. Đó là những suy nghĩ đang đè nặng lên tâm trí Tiểu Minh lúc này. Cô nghe lời giục của Đình Phong ngồi xuống ghế mà cứ thở dài thườn thượt trong đầu, trái tim...đang rất khó chịu. _Em ăn đi vợ yêu, hôm nay đi chơi với bạn vui chứ, anh sợ phiền em nên cũng không gọi điện. – Đình Phong cong môi cười, một nụ cười âu yếm. Phải, Tiểu Minh nói dối Đình Phong là đi chơi với bạn. Mà cứ cho là bạn đi, thì giờ người ấy...cũng đã trở thành người yêu cô rồi. Sự tội lỗi khiến nụ cười Tiểu Minh trở nên vô cùng méo mó và xấu xí: _Dạ vui lắm ạ, hi. Nói rồi chợt nhớ đến những khoảnh khắc ngọt ngào bên Hạo Du chiều nay, mặt Tiểu Minh không tự chủ mà đỏ bừng lên, nóng ran. Cô cúi xuống ăn mà không dám nhìn vào Đình Phong nữa. _Ừ, em vui là tốt rồi, lần sau được nghỉ học thì cứ đi chơi cho khuây khỏa. Mấy hôm nay nhìn em buồn anh lo lắm. Đình Phong nhìn Tiểu Minh bằng đôi mắt nâu hiền lành và âu yếm. Bàn tay to lớn của anh khẽ đưa lên chạm nhẹ một cái vào má cô, xoa xoa rồi lại bỏ xuống. Đình Phong có vẻ như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Bữa ăn cũng qua nhanh đi với một vài mẩu chuyện cười của anh, Tiểu Minh thì chẳng nói gì. Cô nhớ đến buổi sáng hôm nay Đình Phong đã có vẻ mặt vui mừng thế nào khi cô bảo cô đi chơi với bạn cho khuây khỏa, còn bảo có cần anh đưa đi. Vì thế cô buồn, hơn nữa là thấy thương Đình Phong đến nỗi chẳng biết nói gì với anh nữa. Đình Phong rửa bát tối, Tiểu Minh thì ngồi trên giường. Vừa ăn cơm xong cô đã nhận được tin nhắn của Hạo Du. Tủm tỉm cười, cô lẩm nhẩm đọc rồi nhắn lại. “Em yêu đang làm gì thế?” “Em vừa ăn xong, ngồi chơi thôi:D” “Ừ, anh nhớ em lắm, ôm em một cái >:D<” “Em cũng thế mà, ôm anh.” Tiểu Minh cầm điện thoại trong tay mà không giấu nổi nụ cười, trong đầu phút chốc đã lại tràn ngập những hình ảnh của một buổi chiều hạnh phúc bên Hạo Du – bên người cô yêu. Thực sự Tiểu Minh thấy mình lúc này cứ như những cô gái mới yêu lần đầu vậy, cảm xúc lúc nào cũng tràn dâng mãnh liệt, vừa ở bên nhau lúc chiều mà đã thấy nhớ nhung da diết rồi. Giờ Tiểu Minh chỉ muốn được gặp Hạo Du, được nghe giọng nói ấm áp của anh, được ở trong vòng tay anh. Mới có chưa đầy ba tiếng mà cô đã cảm giác như xa anh…ba tháng rồi! Làm thế nào bây giờ nhỉ, cô muốn nói chuyện với Hạo Du quá mà Đình Phong lại đang ở đây. Mà tối nay nữa, nhỡ Đình Phong muốn nằm cùng cô thì sao? Tiểu Minh chợt nghĩ mà bỗng trong đầu màu hồng tươi tắn đã bị thay ngay bằng màu đen xám xịt. Phải rồi, còn Đình Phong nữa, cô phải làm sao đây. Không