Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3272 lượt.

được rồi, không được rồi, Tiểu Minh lẩm bẩm mà lắc đầu liên tục. Thế là một loạt lý do từ chối được “soạn” ngay ra trong đầu cô, át cả đi nỗi nhớ Hạo Du. Dù thế nào thì cô cũng không thể nói dối anh mãi được, rốt cuộc cũng sẽ phải nói ra sự thật, nhưng thực sự giờ Tiểu Minh không có chút can đảm nào, cô không dám. Sau một lúc khá lâu, Đình Phong mới quay lại. Tiểu Minh thu mình trên giường nhìn theo bóng anh ngày càng gần mà lại giả bộ không để ý. Mãi đến lúc anh đã ngồi bên cô, âu yếm vuốt tóc cô, cất tiếng êm ái bên tai, Tiểu Minh mới quay ra nhìn, cố cười tự nhiên nhất có thể: _Anh rửa bát xong rồi à? Đình Phong cũng cười, ánh mắt dịu dàng hướng vào cô: _Ừ, cả lau chùi bếp rất sạch sẽ, em đấy anh thế nào, làm chồng được rồi đấy nhỉ? Câu nói của Đình Phong vô tình hóa ra một mồi lửa lớn thiêu rụi hết những lời nói đã soạn sẵn trong đầu Tiểu Minh thành tro bụi. Nụ cười cũng cứng đờ trên môi: _Dạ. _Anh chắc chắn sẽ còn là một người bố tốt nữa. _Dạ. Đình Phong vẫn cười, còn Tiểu Minh cơ hồ trước mắt đã trải một tấm màn xám xịt. Cô máy móc gật đầu. Có vẻ như Đình Phong không hề để ý đến vẻ mặt “khó coi” của Tiểu Minh lúc này, anh bất ngờ vòng tay ôm lấy cô, cằm đặt lên đầu cô, toàn thân cùng cô đung đưa. _Và em sẽ là một người mẹ hiền, một người vợ tốt phải không vợ yêu? _...... _Tiểu Minh, phải không? _Dạ. _Hì, tự nhiên hôm nay ở nhà nấu cơm một mình, anh lại thấy muốn có vợ quá, cả một vài đứa trẻ nữa Tiểu Minh ạ. Hay hết năm học này mình lấy nhau nhé, lấy nhau rồi vẫn có thể tiếp tục đi học được mà. Anh đã thừa một tuổi để có thể lấy em làm vợ rồi, em cũng vậy. Mình sẽ thật sự trở thành người một nhà, lúc nào cũng có thể ở bên nhau, khi đó anh sẽ còn dành nhiều sự quan tâm cho em hơn nữa, yêu em hơn nữa và rồi... Đình Phong cứ ngồi thao thao bất duyệt bằng chất giọng mơ màng, cơ thể vẫn cùng Tiểu Minh đung đưa, đung đua. Lời nói của anh từ từ vào tai Tiểu Minh, rồi lên não,…đến lúc Tiểu Minh hiểu ra vấn đề, cô đã thấy môi Đình Phong từ phía sau ghé sát lại gần môi mình. Cô run bắn mình đẩy Đình Phong ra, thật sự, cô cảm thấy…ghê sợ: _Pho…Phong Phong… Vẻ mặt Đình Phong đúng là đang rất mất hứng, có một chút bực bội cùng thất vọng: _Sao vậy vợ yêu, mấy hôm rồi, à không, đến một tuần rồi, em không cho anh hôn. Có chuyện gì với em sao? _Không…không sao hết, em…em không thấy có hứng, em xin lỗi. Tâm trạng em…mấy hôm không được tốt, anh biết mà. Tiểu Minh nhíu đôi mày thanh tú nhìn Đình Phong, giọng nói khổ sở đúng là của người đang thấy có lỗi. Nhưng có lẽ, đó chỉ là lí do Tiểu Minh vội nghĩ ra trong lúc lúng túng không biết xử trí thế nào thôi. Còn tại sao thì…có lẽ là vì hôm nay, cô đã chính thức chấp nhận và đối mặt với việc mình không yêu Đình Phong bằng cách “thổ lộ tình cảm” với Hạo Du – người con trai cô thật lòng yêu thương nên cô mới có cảm thấy ở bên Đình Phong “kinh khủng” như thế. Đình Phong nhìn Tiểu Minh, thở dài một cái, rồi ôm lấy cô mà yên lặng không nói gì. Tiểu Minh ngồi đó cũng không (dám) lên tiếng, nhưng cô cảm thấy khó chịu quá. Thực muốn đẩy anh ra. Cô không còn ép mình nữa! _Vợ yêu, em thấy sao – Đình Phong một lúc sau mới cất giọng trầm trầm của mình lên – được không? _Được không? _Cuối năm học này mình lấy nhau nhé. Tiểu Minh nhớ lại những gì nãy Đình Phong nói mà giật thót người: _Anh bảo khi nào em tốt nghiệp cơ mà. _Tốt nghiệp hay không có quan trọng gì đâu, anh kiếm ra tiền rồi, thừa sức nuôi em cùng con rồi, em muốn mua nhà mới anh cũng có thể, vậy thì sao phải đợi chứ. _Em không muốn phụ thuộc…chồng, anh biết mà Phong Phong, khi nào em có việc làm hẵng hay. Tiểu Minh bối rối vừa nói vừa rời vòng ôm của Đình Phong ra, còn không dám nhìn vào anh. Đình Phong thông minh như vậy, chắc chắn sẽ nhận ra là cô nói dối. Sẽ còn ngày cô với Đình Phong làm đám cưới hay sao? Không. Nhưng làm sao cô có thể nói cho Đình Phong nghe như vậy được. _Ừ. Vậy…em muốn thế nào cũng được. Đình Phong lại đưa tay ra định vòng vào eo ôm Tiểu Minh, nhưng lần này cô đã nhanh chóng…tránh được. Tiểu Minh đứng bật dậy, xuống giường rồi luống cuống xỏ đôi dép đi trong nhà vào. Quay lưng vừa đi cô vừa nói: _Em đánh răng đã Phong Phong. Nhìn Tiểu Minh khuất sau cánh cửa phòng tắm. Đình Phong chỉ còn biết ngồi đó mà thở dài, anh nhìn theo bóng cô, đôi mắt nâu phút chốc trở nên mờ đục, gợn những buồn phiền, âu lo. Là vợ yêu của anh làm sao vậy, sao cứ liên tục chối từ anh, đến ôm cũng không cho, là vì sao chứ. Đình Phong bỗng thấy có những linh cảm chẳng lành ùa về tràn đầy tâm trí, anh lại thườn thượt thở dài, mắt nhìn chăm chăm xuống giường rồi mệt mỏi ngả lưng xuống. Đừng nói là hôm nay Tiểu Minh sẽ không cho anh ngủ cùng nữa luôn. Đình Phong không thích như vậy tí nào. Mấy hôm cô buồn chẳng phải vẫn nằm bên cạnh anh, hôm nay đi chơi về vui vẻ không có lí nào lại làm vậy. Có lẽ sẽ không. Nhưng tất cả những gì Đình Phong lo lắng cuối cùng lại trở thành sự thật. Tiểu Minh từ bên trong phòng tắm ra là lúc Đình Phong đã muốn thiếp đi vì mệt, cô bước đến chỗ anh, từ từ ngồi xuống, và nói: _Phong Phong à, tối nay…em mu