Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3274 lượt.
ốn ngủ một mình. Có lẽ là đã phải chuẩn bị tâm lí rất lâu mới có thể nói ra câu đó. Và Đình Phong thì như tỉnh ngủ hẳn. Anh ngồi bật ngay dậy, chằm chằm nhìn vào khuôn mặt ửng hồng chẳng thể hiện thái độ gì của cô, hoặc là anh giận quá chẳng nhận ra được điều gì một lúc rồi bực bội đi xuống giường. Trong đôi mắt nâu của anh chẳng còn sự hiền hòa, nhưng Đình Phong thì vẫn (cố) giữ giọng nói bình ổn, thật ra bực thì có bực nhưng anh không muốn vì chuyện này mà làm lớn chuyện, Tiểu Minh đã nói là cô mệt. Thôi thì như trước kia vậy. _Ừ, vậy em ngủ đi. Anh về đây. Mai anh qua sớm. _Dạ. – Tiểu Minh mất bao nhiêu thời gian ở trong phòng tắm chuẩn bị tinh thần, “diễn” đi “diễn” lại, cũng không ngờ Đình Phong chỉ nói có thế (!!?) Mặt cô cứ nghệt ra. _Anh đi nhé. Thực ra Đình Phong đang đợi Tiểu Minh vòng tay ôm lấy rồi thơm mình một cái – như cô vẫn làm. Nhưng Tiểu Minh sẽ không làm thế, cô chỉ nhẹ gật đầu, tươi cười: _Anh ngủ ngon nhé. Và thế là Đình Phong cũng đành thôi. Anh quay lưng bước đi. Lòng nặng trĩu. _Ừ, vợ yêu ngủ ngon. Nhưng cả đêm Đình Phong cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được, chẳng biết là vì nhớ Tiểu Minh, hay là do những linh cảm không tốt kia. Thế rồi đến lúc mệt quá mà chìm sâu vào trong giấc ngủ, cơn ác mộng lại kéo đến, mang Tiểu Minh rời xa anh. Một sáng chủ nhật. Giữa tháng ba, thời tiết vô cùng tuyệt vời, nắng dịu dàng âu yếm ôm lấy cả thành phố, vuốt ve những con người đang hối hả ngược xuôi trên con đường đông vui, nhộn nhịp. Tiểu Minh thảnh thơi ngồi trong quán café Rainbow, đôi mắt trong veo hướng ra ngoài như thu toàn bộ khung cảnh đẹp đẽ vào trong tầm mắt. Cô ngồi có một mình nhưng ở chỗ đối diện lại có để một chiếc ly trống. Từng làn hơi nóng từ ly vẫn còn yếu ớt lan tỏa trong không khí, chứng tỏ có ai đó vừa ngồi đó và rời đi. Đó là Tiểu Phần, đúng là cô vừa ở đây nhưng đã vội rời đi vì có tiết học sáng trên trường. Hai người vừa nói chuyện với nhau xong. Thực ra Tiểu Minh đã định nói với Tiểu Phần chuyện cô với Hạo Du và hỏi ý kiến cô ấy…nhưng cuối cùng lại thôi. Hôm trước đã nghĩ kĩ lắm rồi nhưng đến lúc đối diện với cô bạn thân này, Tiểu Minh lại quyết định thôi, cô nghĩ có lẽ chuyện này chưa nên “công bố” thì hơn. Còn chưa nói đến việc Tiểu Phần lúc nào cũng mong cô và Đình Phong có thể thành vợ chồng nữa. Tiểu Minh một tay chống cằm, một tay khẽ áp vào ly capuchino vẫn còn ấm, môi bất chợt mở một nụ cười duyên dáng. Cô đang ngồi đây chờ Hạo Du đến, cứ nghĩ đến cảnh (lại) được gặp anh là cô đã thấy tim đập loạn lên rồi, mặt lại không hiểu sao cứ nóng bừng lên ~>.<~
Thực sự là hạnh phúc lắm, tuy là từ hôm yêu nhau đến giờ – tính ra đã được hơn hai tuần – ngày nào hai người cũng gặp nhau.
Tiểu Minh nghĩ rồi lại cứ tủm tỉm cười một mình. Chợt cô nghe thấy tiếng gọi rất nhẹ nhàng, rất quen thuộc và ấm áp từ phía đằng sau:
_Em yêu!
Là Hạo Du, mắt Tiểu Minh như sáng lên khi nhìn thấy anh đang đi đến trước mặt và ngồi ở ghế đối diện. Cô cười thật tươi, đôi mắt tròn to híp lại, nhìn đến là dễ thương:
_Anh yêu!
Tiểu Minh bây giờ không ngần ngại gọi Hạo Du âu yếm như thế nữa. Lúc mới yêu nhau được hai ba ngày, Tiểu Minh đi đâu bên Hạo Du cũng cảm thấy ngượng ngùng, còn rụt rè không thoải mái sợ ai nhìn thấy, nhưng giờ… Tuy là vẫn chưa nói lời chia tay với Đình Phong nhưng Tiểu Minh không muốn cứ phải “giấu giếm” như vậy nữa. Chuyện gì đến cũng phải đến, mặc kệ đi. Nếu có ai nhìn thấy cô với Hạo Du đi bên nhau cũng không hẳn là không tốt, vì bản thân cô chẳng dám, cũng chẳng biết phải nói thế nào với Đình Phong cả.
Hạo Du gọi cho mình một ly café rồi quay ra nhìn Tiểu Minh, hạnh phúc cười, tay cậu đã nắm lấy tay Tiểu Minh từ lúc nào.
_Chờ anh lâu không?
_Không, cũng mới thôi ạ, Tiểu Phần vừa đi mà.
_Vậy à, thế nhớ anh không.
_Có, anh biết thừa rồi còn hỏi.
Tiểu Minh nhoẻn miệng cười, lại híp mắt, là một nụ cười đáng yêu hết chỗ tả. Hạo Du đối diện mà không khỏi ngẩn ngơ, cậu biết là người yêu cậu xinh lắm, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy cô cười là mỗi lần cậu không kiểm soát nổi nhịp tim của mình. Cứ như đang đánh trống vậy.
Sau đó vài giây, khi đã…tỉnh táo hoàn toàn, Hạo Du mới đưa tay véo nhẹ má Tiểu Minh như trách yêu:
_Ngốc này, ở nơi công cộng không được cười như thế. Ai nhìn thấy, yêu mất em của anh thì sao hả?
_Eo, anh ghen đó hả?
Tiểu Minh lại cười, tay thì đang mân mê “nghịch” tay Hạo Du nhưng mắt cứ nhìn vào anh mãi. Trong lòng cô thầm nghĩ, sao tạo hóa lại bất công đến vậy, tạo ra một “sản phẩm” hoàn hảo đến thế kia. Nụ cười của Hạo Du thực sự có thể khiến trái tim bất kì cô gái nào “rung ring” vì quá đẹp. Và tất nhiên Tiểu Minh cũng không ngoại lệ. Cô thấy tim mình vẫn đang tập thể dục từ nãy đến giờ đây.
Như vô thức, Tiểu Minh cứ tự nhiên đưa tay lên chạm vào má Hạo Du, vuốt, xoa, véo…cho mãi đến lúc Hạo Du lên tiếng với ánh mắt vô cùng khó hiểu:
_Tiểu Minh, nhìn mặt em kìa, nguyên hai chữ mê trai to đùng hiện trên má.
Hạo Du lè lưỡi nhí nhảnh, hơi nheo nheo mắt, biểu đạt khuôn mặt lúc này thực rất khiến cho Tiểu Minh có “tà